Chiều nay Tam Tạng đi làm về ngồi ăn cơm miệng cứ túm ta túm tím cười một mình hoài...


Đào liếc liếc nhìn... nghĩ bụng chắc phải có chuyện gì... ? bèn khều khều T.Tạng hỏi:


- Có gì vui mà cười hoài thế ?


T.Tạng gật gù ra vẻ đắc ý:


- Bí mật của chàng !


- Bí mật của chàng hay bí mật của đôi ta ... Già cả hết rồi có gì đâu mà dấu diếm úp úp mở mở ...? Hay là hôm nay găp lại Bồ cũ ? Nên cõi lòng phơi phới niềm vui ???


- Ừ, mới gặp lại người của 35 năm về trước.


- Ai vậy ?


- Ai , hỏi làm gì ?


- Hỏi cho biết vậy mà... chứ hông có nổi máu Hoạn Thư hay ý gì... gì... đâu.


- Nói vòng... nói vo... chẳng qua nói thiệt hen !


- Sáng nay mới vừa đến cơ quan, nghe có điện thoại với một giọng ngọt ngào quen thuộc:


...7 tới ... rồi... nè !!! Mình đi uống café nhen !.....

( Chuyện vui có thật! Nhưng không biết đúng vậy không 7 ? ...7 confirm dùm ! )