Tình cha

Ngày 7.12.1988, một trận động đất tàn phá vùng tây băc nước Armenia. Người ta ước chừng trận động đất đã cướp đi mạng sống của 25.000 con người.

Trong một thành phố nhỏ ngay sau cơn động đất, một người cha vội vã chạy đến ngôi trường đứa con của ông đang theo học. Đến nơi, ông nhìn thấy ngôi trường đã bị san bằng, không có một dấu hiệu nào cho thấy những người trong ngôi trường đó sống sót. Nhưng ông không bỏ ra về. Ông đã nói với con của ông: “Dù điều gì xẩy ra, cha sẽ ở đó khi con cần đến cha.”

Trước cảnh tượng tràn đầy nỗi tuyệt vọng, người cha hăng hái đào bới nơi mà ông tin rằng đó là lớp học của con ông. Nhiều cha mẹ đau khổ thì khóc và gào lên trong tuyệt vọng: “Ôi! con trai tôi!”, “Ôi! con gái tôi!” Một số người khuyên bảo người cha đang ra sức đào bới đống gạch đổ nát kia, hãy ra về vì chăng còn chút hy vọng gì. Nhưng ông đáp lại: “Tôi đã hứa với con tôi, là tôi sẽ có mặt lúc nào con tôi cần đến tôi. Tôi phải tiêp tục đào bới.”

Ông tiếp tục đào bới dù mọi người đã bỏ đi. Không một ai giúp ông. Ông muốn biết đứa con thân yêu của ông, còn sống hay đã chết bên dưới đống gạch đổ nat kia? Với sức lực và sự chịu đựng vượt quá sức người, nhưng tình cha trong ông thôi thúc, không cho ông ngừng nghỉ. Ông tiêp tục và vẫn tiếp tục đào bới. Ông đã đào được 8 tiếng... rồi 12 tiếng... rồi 24 tiếng... rồi 36 tiếng... Đến tiếng thứ 38, ông nâng được một tảng gạch lớn và ông chợt nge như có tiếng người. Ông lấy hết sức lực và gọi: “Armand!” “Armand!” Ông mừng rỡ vì nge rõ tiếng đứa con của ông trả lời: “Bố! Armand ở đây”; “Con đã nói với các bạn của con đừng lo. Nếu Bố còn sống sẽ đến cứu. Và khi con được cứu thì chúng cũng được cứu. Bố đã hứa, Bố đã giữ lời”

Ông tiếp tục đào bới và không lâu sau đó, ông đưa được Armand và 13 đứa trẻ vừa trai vừa gái ra khỏi đống gạch đổ nát, mà nỗi kinh hoàng còn hiện rõ trên khuôn mặt của mỗi đứa trẻ. Khi tòa nhà xụp đổ, chúng may mắn lọt vào một khoảng trống lớn.

Khi dân chúng ca ngợi người cha của Armand, ông nói: “Tôi đã hứa với con tôi, bất cứ điều gì xẩy ra, tôi sẽ vì nó mà có ở đó.”

Qua câu chuyện cảm động trên đây, gợi cho tôi nghĩ đến Người Cha của chúng ta ở trên trời, đó là Thiên Chúa. Ngài đã vì chúng ta mà xuống trần gian mang thân phận con người. Ngài chịu sỉ vả, chịu đánh đòn, chịu chết đau đớn trên thập giá để cứu chúng ta khỏi cái chết đời đời trong hỏa ngục. Ngài đã và đang làm tất cả vì chúng ta, và muốn cho chúng ta được sống hạnh phúc mãi mãi với Ngài trên thiên quốc. Thiên Chúa không ngừng kêu gọi chúng ta qua Kinh Thánh, qua các Bí Tích, qua những chương trình phát thanh, phát hình, những tờ báo, những trang ‘net’, những bài viết về Đạo Chúa. Qua các linh mục, nữ tu, tín hữu sống gương mẫu. Qua những biến cố lớn nhỏ trong cuộc đời… bao lâu khi chúng ta còn lưu lạc trên mảnh đất lưu đầy này.

Phần chúng ta có đáp lại tiếng gọi không ngừng nghỉ của Thiên Chúa hay không? Câu trả lời tùy thuộc vào mỗi người, và mỗi người trách nhiệm về sự trả lời của chính mình.

Nguyễn Hy Vọng