Tha thứ! Ôi cao quí thay đức Bác ái Công giáo!

Sau thời cách mạng Pháp (năm 1789), người ta thường thấy một người ăn mày có dáng khác thường. Qua lớp áo rách, cổ chàng có đeo một cây thánh giá.


Người khách quen nhất của người ăn mày này là một linh mục trẻ. Linh mục thường đến dâng lễ tại nhà thờ địa phương này.


Ngày kia, vị linh mục không thấy người ăn mày nữa, hỏi ra, linh mục biết ông ta đang lâm bệnh nặng. Linh mục đến thăm, ông ta cho biết:


- "Tôi là quản gia của một gia đình giầu, họ giữ đạo tử tế, và thường giúp người nghèo. Khi Cách mạng tới, tôi đã phản bội chủ, tố cáo họ, để cho vợ chồng chủ và 2 đứa con bị bắt và bị xử bắn. Họ chỉ còn một người con trai trốn thoát.


Nghe tới đây, linh mục muốn té xỉu, nhưng cố bình tĩnh nghe hết câu chuyện. Ông già nói tiếp:


- Tôi thản nhiên nhìn họ bị chém... tôi thật là con quái vật. Từ đó tôi không còn bình an, tôi đi lang thang khắp nơi. Tôi còn giữ tấm ảnh gia đình họ trong túi áo này. Ông chỉ vào chiếc áo treo bên cạnh. Cây thánh giá tôi đang đeo ở đầu giường là của ông chủ, còn cây thánh giá tôi đeo ở cổ là của bà ta. Xin Chúa tha thứ cho tôi. Nói rồi, ông nấc lên nghẹn ngào.


Nghe xong câu chuyện đau thương, linh mục lấy hết can đảm, mím môi, nắm chặt bàn tay, quì phập xuống cạnh giường bệnh nhân, òa lên khóc nức nở...


Sau đó, thay vì đọc công thức giải tội như thường lệ, ngài nói:


- Tôi chính là người con trai còn sống sót của gia đình giầu có mà ông vừa kể câu chuyện đau đớn. Thay mặt cho ba má và anh chị tôi đã khuất, với tư cách một linh mục Chúa Kitô, tôi tha thứ cho ông nhân Danh Cha và Con và Thánh Thần.


Ôi cao quí thay đức Bác ái Công giáo. Trong mùa Chay tôi có cần tha thứ cho ai không???