Chào Các Bạn,


Năm 1968, ngày tựu trường vào lớp Đệ Thất, tui còn nhớ tiếng trống "tùng, tùng, tùng..." được đánh lên để báo hiệu giờ vào lớp, ra chơi và tan học. Tiếng trống trường xa xưa đó đã khắc ghi trong tâm trí tui cảm xúc không quên. Đến năm 1970 (thì phải !) Thầy lý Di về thay cho thầy Thịnh thì chuông điện được dùng thay cho trống. Thế là từ đó... vào giữa buổi học nghe reng ! reng ! reng !... Đến giờ ra chơi rồi các bạn ơi !.


Bi chừ, dung dăng, dung dẻ... Mời các bạn thư giãn mí tui nghen !.


Bắt đầu ví Bác xã trưởng Thắng đấy nhá !


- Cảm ơn Bác rất nhiều về việc cấp thẻ thông hành xã viên. Bác Thắng ui ! Được lời khen như mở tấc lòng, ai mờ không khoái, phải không Bác ! Nhưng mờ đọc câu "Danh bất hư truyền", PTB - tui "gụng gời" tứ chi ! Mèn đét ui ! Truyền đây là truyền thuyết, đấy Bác ạ ! PTB tài cán chi mô ! Hơn nữa, đại thi hào ND có câu rèng: "Chữ tài liền với chữ tai một vần." Sợ quá Bác ạ !. Còn nữa, hai từ "Thủ lãnh", Úi giùi ui ! Bác làm nhớ tới nhà văn Nguyễn Tuân với: "Vang bóng một thời" xa xưa quá đi mất ! Bác ui ! Cho "nhà em" xin: "Hỏng dám đâu !".


Một lần nữa xin đa tạ những thiện cảm của Bác dành cho tân xã viên PTB. Xin chúc Bác & gia đình luôn vui khoẻ; Riêng Bác lúc nào cũng "đô" để dẫn dắt xã viên "Tiến lên" (hỏng hiểu méo mó nghen !).

Tiếp theo là bạn Trần Thị Mỹ Châu.


M. Châu ơi ! Sao rồi ! M.C có khoẻ không ?. Đã lâu không có dịp tâm sự cùng M.C, PTB nhớ nhớ đấy ! Vì rằng, MC nói chuyện rất duyên & vui, dù mới 1 lần phone cùng nhau mà không dễ quên đó nghen !. Mong tái nạm... uả quên... tái hội (mail, phone). Chúc MC vui khoẻ.

Trần Thị Thu Thủy nè ! Những khi nghe ai ngâm thơ tả dung nhan "Thúy Kiều", đến câu "... Làn Thu Thủy, nét Xuân sơn. Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh." là tui nhớ tới bà. Bởi vì 2chữ Thu Thủy gợi lên nét đẹp đôi mắt trong veo như nước mùa Thu của bà ngày xưa ấy ! T4 ơi ! Không nói về công sức & lòng nhiệt tâm trong việc tìm kiếm và làm cầu nối cho bạn bè biết nhau sau mí chục năm bặt tin là một thiếu sót lớn và có lỗi với T4. Hôm ni, qua trang web MĐC 68-75, tui có lời cảm ơn T4 đó nghen !. Xin mượn ý nầy để gởi đến T4 & các bạn: "T4 đã có công tìm, chúng mình cùng nhau gìn giữ vậy."

Đọc câu trên, chắc chắn bà phó T.T Thanh Thủy biết tui mượn ý từ đâu !. Thanh Thủy ơi ! Lúc nào rảnh rỗi, Thủy giải đáp cho PTB hết théc méc vì sao các bạn gọi Thủy là "Bà Phó" và "B40" nghen ! Sẵn đó cho tui rõ nguyên văn & xuất xứ câu nói nổi tiếng mà tui vừa mượn ý nghen. Cảm ơn T.Thủy trước nha !.

Phan Thanh ui ! Hôm tiễn Thanh về, lúc bà vào phòng chờ, tui còn ngồi lại, cũng chờ... mà chờ xe... về nhà. Đang ngồi mộng mơ, chợt nao lòng trước cảnh chia tay bịn rịn của một nàng và một chàng. Tự nhiên tui mũi lòng cảm cảnh của tui. Rằng có lần người yêu tui tiễn tui đi về, tui đã tức cảnh mần thơ. Nay gõ ra đây để các bạn "Vui vui cũng được một vài phút giây !". Nói trước nha, tui hỏng biết mần thơ, nên thơ có thẫn thờ thì các bác xí xóa cho dzậy.

EM VỀ.

Sân bay chiều em về,
Mênh mang chiều nắng nhạt,
Lao xao khách đợi chờ,
Sao cay xè nước mắt !.

Sân bay chiều em về,
Vòng tay ôm lưu luyến,
Nụ hôn buồn tái tê,
Trong lòng em xao xuyến !

Sân bay chiều em về,
Phố nhà cao khuất lối,
Em cúi đầu bối rối,
Anh ơi ! Anh đâu rồi !!!.

Hiền hữu K.Hoa à ơi ! Người đẹp có khoẻ không ?. Computer của mình vẫn chưa cài software hoàn chỉnh nên mình chưa gõ tiếng Việt như K.Hoa đã chỉ. Nói tới từ "Chỉ" nì lại nhớ T.V Hoàng gọi K.Hoa là "Sư tỷ họ Đoàn với ngón nghề độc chiêu Nhất Dương Chỉ". Ngẫm nghĩ TVH ví von thế mà trúng quá hỉ !!! hì, hì, hì...

Hi, Rít Chịt, Cái ngón tay út đã khoẻ chưa ? Thông cảm vì hỏi thăm muộn màng nhe !


Bi chừ Rít Chịt còn khiếu nại tui nữa hong dzậy ??? Cho hỏi nhỏ: "Bán hết tickets rồi, đủ vốn và có lời nhiều hông ?". Đừng có nói mí tui: "Vốn lời nộp hết, còn chi nỗi gì !" là "đề cao cảnh giác" tui liền đó nghe ! Bác Thắng có nhắc lại lời Rít Chịt rèng: tui đụng ai cũng "CẮN" đấy ! Liệu hồn thì thật thà khai báo đi !. Sẽ dông dài chuyện "Cắn" nì khi có dịp nha Rít Chịt.

Chào bác Trần Trọng Nhân... Chủ tiệm cầm... (cầm gì nhỉ ???...Cầm Tiền ! Phải không Bác !).


Ngưỡng mộ tài năng xuất chúng của Bác từ lâu; đến hôm ni mí có dịp "tem sự" cùng Bác, đọc mục vui cười và đố vui của Bác, tui rất đắc ý. Tui nhớ cách đây không lâu Bác ra câu đố có giải thưởng như sau "Tại sao... Lúc trẻ gọi là Hai Vợ Chồng ?... về già lại gọi Hai Ông Bà ?....". Rồi sao mà im ru luôn vậy Bác ?. Nói thiệt, lúc đó, tui cũng muốn dự thi để vui xã vui vườn nhưng ngặt nỗi...!!! Đành ngẩn tò te... chờ bi chừ hỏi Bác giải đáp cho vậy.


Chút vui vui lượm lặt trong lúc nhàn rỗi, xin gởi đến các bác để thư giãn tí ti; Bác Nhân duyệt xét dùm và tuỳ ý giải quyết nha. Cảm ơn Bác nhiều.

MÃI MÃI BÊN NHAU.

Bà nọ có 10 đứa con với ông chồng thứ nhất. Ngày kia, bỗng dưng ông "thổ tả", rên ư ử, dẫy đành đạch... Rồi chết ngắc.


Mấy tuần sau bà tái giá với ông khác. Sanh thêm 8 đứa con thì ông chồng thứ hai lăn kềnh ra chết cứng !


Nửa tháng sau, bà lấy chồng lần thứ ba.


Có thêm 6 đứa con với ông nầy thì đến lượt bà "thổ tả", chết tươi.


Trong tang lễ, thầy cúng niệm kinh xong, trước mặt thân bằng quyến thuộc, thầy phát biểu cảm tưởng:


Thầy cúng:  Cuối cùng rồi chúng mới được ở sát bên nhau mãi mãi !.


Ông chồng thứ ba sửng cồ, bất chấp không khí trang nghiêm tại nhà đòn; Ông hất hàm, "xì nẹc" thầy cúng:


-  Thầy nói chúng được mãi mãi bên nhau ! Thầy muốn nói bà ấy với ông chồng thứ nhất hay ông thứ hai ???.


Thầy cúng bình thản, cười mĩm mĩm:


- Không phải, tôi chỉ nói tới hai bàn chân của bà ấy... thôi !!!
 

oOo

Và các bạn khác... Biết nói gì đây ! Thôi thì PTB đành ngâm câu nì: "Ta nhớ người; Người nhớ ta chăng !". Bác Thắng ui ! Bác chớ cảm cảnh để "ưu ái" tặng PTB một bản "Dạ Cổ Hoài Lang !" nha ! Đang nơi đất khách quê người mờ nghe cổ nhạc quê nhà thì chắc "nhà em" "Đoạn Trường" mất thôi ! (đùa vui đó mà !).

RENG ! RENG ! RENG !

Đã hết giờ ra chơi dzồi. Tạm dừng nghen. Hẹn lần sau.

Thân chào,

PTB