Hi Everyone,

Howdy?

Bây giờ là 9:32pm, Thursday 17/01/2008... Tui mới vừa cùng gia-đình ăn cơm tối xong.... Định xem một ít Tv vì tối nay có trận đánh Tennis - Australian Open - giữa hai danh thủ rất nổi tiếng... Nhưng chực nhớ ra rằng tui còn hứa hẹn 1 cái email, nên tui ngồi xuống đây viết cái 2rd email cho các bạn đây, tui vừa viết, vừa lắng nghe trận đánh tennis... trong lúc login, tui nhận được 2 cái emails của NDuyên, 1 cho MĐC một cho cá nhân tui..... Read được những dòng chữ quen thuộc của NDuyên, tui cười gần ra nước mắt.... tui không ngờ, đã gần hơn 1 năm nay, tui mới nhận được cái email đầu tiên của NDuyên.... Many thanks nhe NDuyên, được biết NDuyên còn sống sót (just kidding, everyone keep smil.......ing), tui rất happy lắm lắm... Tui tưởng kỳ nầy, tui phải dial number "911" để tìm tung tích của NDuyên đấy??????? hahaha....

Tui mở đầu bằng một bài hát mà tui cũng thích lắm lắm.... với tiếng hát của chị Khánh-Ly, qua tiếng đệm của hai loại đàn piano and violin....

Trời ươm nắng...
Cho mây hồng...
Mây qua mau...
Em nghiêng sầu...

Còn mưa xuống...
Như hôm nào...
Em đến thăm...
Mây âm-thầm... Mang gió lên...
.
Người ngồi đó...
Trong mưa nguồn...
Ôi yêu thương...
Nghe đã buồn...

Ngoài kia lá...
Như vẫn xanh...
Ngoài sông vắng...
Nước dâng cao... Hồn muôn trùng....

Hi Everyone,

Trước hết tui muốn say "many thanks" đến Thắng và TNhân, đã bỏ thì giờ rất quý báo để setup cái card và birthday cake thật sinh đẹp cho NDuyên.... Tui không có cái năng khiếu xài những software như vậy....

Cái email nầy tui sẽ concerntrate vào vài điểm dưới đây:

(1). Viết cảm ơn Cô Bạch-Tuyết, KHoa, TThủy and TUyền đã phoned thăm hỏi, nhất là sư tỉ của tui đã phoned cho tui 2 lần;
(2). Việc vắng mặt của tui trong nhiều tháng qua;
(3). Tui muốn viết "promote" về một người bạn mới, và tui hy vọng người nầy, sau khi read cái email nầy sẽ "mạnh dạn" hơn và sẽ gia nhập vào nhóm MĐC68-75;
(4). Và nếu còn ít thì giờ, tui sẽ viết về những quyễn tiểu thuyết tui đã read trong mí tháng nay cho các bạn cùng share.

Alez, let's do it....

(1). Firstly, rất thành-thật cảm ơn Cô Bạch-Tuyết đã không ngần ngại phone và hỏi thăm.... Cô Bạch-Tuyết phoned cho tui vào khoảng 9:45pm last Saturday, lúc đó tui còn trong shop, và vào giờ đó trong shop chỉ có ba vợ của tui và tui làm việc, vì gần đóng cửa shop (10:15pm), nên khách hàng "nhóm cuối cùng trong ngày", họ hối hả mua hàng trước khi shop đóng, nên tui chỉ có dịp say hello và brieflt cho Cô hay là cái PC của tui bị hư từ lâu, và do đó, tui không có connect được với ai via email.... Cô Bạch-Tuyết, cảm ơn Cô rất nhiều, Cô lúc nào cũng lo cho em... Hôm Sunday, định phone cho Cô, nhưng cái alarm ở shop bị "kêu" gần sáng sớm, em phải lái xe đến shop, rồi về tới nhà, em cứ nửa tỉnh, nửa mê suốt ngày, lại lu bu việc nhà cửa em quên mất luôn việc phone cho Cô, very sorry nhe Cô...

Cảm ơn TThủy, đã không ngần ngại tốn tiền via SMS, thỉnh thoảng send message hỏi thăm tui, cũng như ủng hộ tinh thần "gà nhà" cho tui khi tui trong bệnh viện để nối lại những gân trên ngón tay út bên phía right hand của tui... TThủy đùa là sẽ gởi nhiều gân "Bò" qua để gân tay của tui sẽ mau hàn gắn trở lại.... TThủy ui, gân mình là gần người, mà ăn gân "bò" khi khi hàn gắn trở lại sẽ trở thành gân gì hỉ bà "Phó"????? hahaha... TThủy thật là một người bạn dễ-thương lắm lắm... many thanks nhe bà "Phó".

Cảm ơn TUyền đã phone để hỏi thăm tui vào sáng Sunday vừa qua... Lâu lắm, tưởng gần hơn 2 năm nay, tui mới có dịp để nói phone với TUyền, TUyền kể cho tui một câu chuyện rất là vui về PVHoàng trong chuyến đi Canada gần đây.... Tui không ngờ, không nói chuyện với TUyền đã lâu, trong dịp trò chuyện kỳ nầy, tui pickup được nhiều kiến thức mới từ TUyền... TUyền cho tui biết thêm nhiều danh từ rất là hay...ie. cây Chanh Dây, các bạn có biết là cây gì không???? nó chính là cây passion fruit.... TUyền kể sơ lược qua chuyến đi thăm viếng của Thái-Thanh ở Canada thật là vui ghê đi.... many thanks for your call nhe TUyền...

Còn đây là sư tỉ của tui, tui mở đầu khúc nầy bằng cuộc đối thoại giữa KHoa và tui:

Tui: "Hi KHoa, cho tui xin một request được không?"

KHoa: "Request gì, nói đại đi"

Tui: "Có thể nào, khi chấm dứt cái conversation nầy, KHoa vui lòng cho tui biết số phone của KHoa, cũng như chỉ tui cách liên-lạc với KHoa ở Pháp via paid card được không?"

KHoa: "H lo gì dữ vậy, có bao nhiêu tiền đâu mà bận tâm?"

Tui: "KHoa ui, tui áy náy lắm lắm, vì chưa bào giờ phone cho KHoa, lần nào cũng bắt KHoa trả tiền, kỳ nầy tui đã mua sẵn cái prepaid international phonecard, nhưng tui không biết cách liên-lạc qua Pháp, và tui muốn làm đấy mà..."

KHoa: "oui....oui.... đắc-co"
....

Rồi đến phút chia tay....

Tui: "OK chưa, vậy số KHoa là số mấy??? và số international là số gì????"

KHoa: "Để nhớ coi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! vì KHoa mới đổi số phone..... oui..... số là xxxxxxxxxxxxxxxxx"

Tui: "Như thế nầy nhe, trước khi chia tay, xin KHoa vui lòng cho tui liên-lạc thử xem, nếu trong vòng 1 phút (60secs), mà Khoa không nghe điện-thoại reng, xin vui lòng phone trở lại nhe... many thanks nhe...."

KHoa: "oui.....oui..... đắc-co"

Tui dùng paidcard và đánh theo lời chỉ dẫn của kHoa... nhưng hỡi ui, không tài nào connect được, họ cứ cho tui biết là cái card $10 AUSD chỉ connect được 16 minutes, và rồi cái số incorrect.... mọi việc xảy ra bằng tiếng Anh...

Gần hơn 1 mins sau, KHoa phone lại cho tui...

Tui: "KHoa ui, cái số incorrect, và hình như nó không phải là số ở Pháp....."

KHoa: "à.........ừ.......... H thêm 1 con số nầy vào xem sao?"

Tui hì hục đánh lại, lần nầy, họ cho tui biết tui được gần hơn 120 mins để nói chuyện, rồi một tràng tiếng pháp sau đó, là tui chới với, không biết họ chửi rủa gì đây, tui wait, rồi sau đó, họ cho tui biết cái số local của KHoa was incorrect number????

Sau gần hơn 1mins nữa KHoa phone lại...

Tui: "Hi KHoa, connect vào nước Pháp OK, nhưng số phone của KHoa không đúng."

KHoa: "KHoa mới đổi số, nên không nhớ lắm, thôi như vầy nhe, để KHoa phone cho Phan Thị ba, rồi KHoa phone trở lại H, vì PTBa biết số của KHoa rành lắm lắm.... mà thôi, để KHoa email cho H sau nhe......"

Tui: "OK..... madam, sẽ chờ số của KHoa nhe, bye"

Chèn mẹt ui, sao chị Phan Thị Ba lại rành quá dzậy?????? hahaha... (đùa nhe quí vị)....

Hi KHoa, mãi cho đến hôm nay cũng chưa nhận được cái số phone của KHoa nhe..... có lẽ tại vì H không có cái PC....vậy khi nào rảnh rỗi, xin KHoa vui lòng gởi cho H nhe.... many thanks nhe KHoa....

Trong số bè- bạn, tui quý mến KHoa lắm lắm, KHoa chịu khó với tui quá mức, nếu người khác, chắc sẽ không có cái kiên nhẫn "siêu phàm" như KHoa đối với tui..... Many thanks nhe KHoa.... Tui phục cái tình bạn mà KHoa dành riêng cho tui lắm lắm.... tui ít khen KHoa, vì tui lúc nào cũng sợ khen KHoa nhiều quá, KHoa sẽ không còn bỏ thì giờ trau giồi thêm những tánh tốt nữa đấy!!!!!! hahaha....

Nầy em đã khóc...
Chiều mưa đỉnh cao...
Còn gì nữa đâu....
Sương mù đã lâu...

Em đi về...
Cầu mưa ướt áo...
Đường phượng bay...
Mù không lối vào...
Hàng cây lá...
Xanh gần với nhau....

(2). Về tui - cái PC vào tháng Chín, trong lúc mí thằng con nghỉ holiday, tui nó load quá nhiều PC games vào máy, và cái máy ngủm cù đèo, không còn thấy màn ảnh... tui đoán là cái Video card... nhưng anh chàng Michael - nhân viên của tui - anh cho rằng cái "motherboard" nó bị hư, và theo anh, năm vừa qua, những PC họ thống nhất trong việc chế tạo "motherboard", mà cái motherboard của tui thì quá cũ, anh cho rằng phải tốn gần $200 ngoài mới tìm được loại cũ nầy, chi bằng build một cái máy hoàn-toàn mới... tui đồng ý, nhưng tháng Chín, là term học cuối cùng của năm cuối cùng ở đại-học của anh, tui không muốn vì sự ham muốn cá nhân của tui, mà ảnh hưởng đến việc tốt nghiệp của anh, nên tui đề nghị vào cuối tháng 12, tui sẽ nhờ anh build một cái mới...

Khi tháng 12 đến, thì chúng tui quá bận rộn ở shop, nhân viên tuần tự organise đi holiday, nên việc build máy mới không thực hiện được....

Tuần đầu năm 2008, tui ở Melbourne, ông anh tui thay những PC ở phòng mạch và ở nhà, nhân dịp ngồi ăn cơm tối trong gia đình, anh đề nghị tui nên để một anh VN'ese build cái PC mới cho tui, tui OK.

Khi về đến Canberra, tui nhờ anh chàng Michael xem lại.... Michael cho tui hay, anh chàng VN'ese xài cái "bề ngoài" hào nhoáng... nhưng trong ruột đồ không tốt... ie... cái memory card 2G chỉ giá trị $20, và loại nầy sẽ không "stable".... Nên cuối cùng, Michael đề nghị tui nên bỏ thêm $70 để mua cái good memory card và install nó trở thành cái primary memory, còn cái của anh chàng VN'ese nên install nó trở thành cái secondary....

Mãi đến chiều hômn qua, việc thay những bộ phận tốt mới vừa xong.... và tui mới có dịp viết cho các bạn....

Tui từng viết cho các bạn hay là tui có cái laptop rất tốt, nhưng ngặt nỗi, big boss của tui refer để xem phim tập mỗi đêm, nên tui không có dịp xài nó được trong những khoảng thời gian tui rảnh rỗi.... Rồi từ đó, "cái thói quen nào cũng trở thành chân lý cả".... tui xài giờ viết cho các bạn vào việc đọc sách, xem TV, hay đi ngủ sớm.... và từ từ tui vào khuôn vào khổ.... và không còn try để viết email nữa....

Người ngồi xuống...
Mây ngang đầu...
Mong em qua...
Bao nhiêu chiều...
Vòng tay đó...
Xanh sao nhiều...
Ôi tháng năm...
Gót chân mòn...
Trên phiến du...

(3). Chị Phan Thị Ba.... Chị Ba ui..... Chị Ba ui.... How r u?

Trong việc nói chuyện, đôi lần, với sư tỉ của tui, tui có hứa hẹn là sẽ có dịp ngồi xuống viết một tí xíu về chị, và mong mỏi chị gia nhập nhóm tụi nầy cho vui nhà vui cửa.... vì sao???? chắc chị "théc méc" lắm lắm phải không chị???? Sư tỉ của tui "đánh võ Tây, rồi xử dụng võ Tàu" những mãi cũng chưa tới đâu.... bây giờ phải nhờ đến tài năng của chị đấy....

Đây là lần thứ nhì, tui viết về chị trong cái MĐC68-75 nầy..

Tui không biết chị có tin ở tui hay không???? mỗi lần được dịp trò chuyện với sư tỉ của tui, thì hầu như 20-40% tổng số thời gian nói chuyện, là sư tỉ tui nói về chị.... Tội tui lắm lắm chị ui, tui bị "nhồi sọ", bị "học tập cải tạo" bởi sư tỉ của tui... tui nghĩ, trong một ngày gần đây, có lẽ, tui có thể thực hiện một truyện ngắn về chị đấy chị Ba???????????????????? chị đừng "gung"...

Thật ra thì, mãi tới giờ tui vẫn còn một hối tiếc về chị, mà tui không tài nào có được... chị biết là gì không????, sư tỉ của tui lúc nào cũng nói "tốt" về chị.... ie. một trưởng lớp tài ba, một người học hành rất giỏi, và giao-thiệp rất hay...... và chưa bao giờ tui nghe thấy được tí gì "xấu" của chị.....

Qua những mẫu chuyện mà sư tỉ tui kể lại cho tui hay về chị, tui phục chi lắm lắm... tui nghĩ, đối với cá nhân tui, tui muốn mời chị gia-nhập vào nhóm MĐC68-75, chị nghĩ sao?????

Tại sao tui làm như vậy, vì nhiều lý do:

(a). Cái MĐC68-75 càng ngày càng vắng bóng mí cô... tui không hiểu tại sao???? dù rằng từ lâu tui cũng muốn tìm ra lý do... nhưng lúc gần đây, tui nghĩ lại, cho dù tui biết được lý dó, cá nhân tui cũng không cách nào "fix" nó được... Tui không có cái cá tính VN như bè-bạn...

(b). Đám con trai tụi nầy - luôn cả tui - gân cốt bắt đầu "lủng lẵng" và cần sự hổ trợ của đám con gái...

(c). Khu vườn MĐC68-75 càng ngày càng thiếu những màu sắc, thiếu đi những bông hoa thiết yếu..

Ba vợ của tui là tay trồng "phong lan" có tiếng ở VN, ông thường nói với tui;

"cái vườn là linh hồn của căn nhà"

thật vậy, cho dù căn nhà có đẹp như thế nào đi nữa, nhưng nếu thiếu đi một khu vườn đẹp.... căn nhà cũng mất đi nhiều giá trị của nó... cái MĐC cũng vậy, Thắng/TNhân đã bỏ quá nhiều "effort" để tạo dựng và duy trì nó vào khuôn khổ, nhưng vẫn còn thiếu mảnh vườn, hoa cỏ, cây xanh...etc...

Cái MĐC cần nhiều đống góp từ nhiều bạn, nhất là những người bạn thuộc phái nữ....

(d). Chị Ba, đây là thế kỷ 21st, ở cái thế kỷ nầy, thế giới đã hoàn toàn thay đổi lối nhìn về người phụ nữ. Ngày xưa, người phụ nữ được chỉ định để làm những việc như sanh sản, lo cho con cái ăn học, lo việc nhà cửa, quần áo, phục vụ chồng con.... Nhưng bi giờ thì ngược lại chị ui, vài trò người đàn bà trên thế-giới càng ngày càng trách nhiệm nặng nề hơn, hơn nữa, ở cái thế kỷ nầy, người đàn bà được trọng dụng cao hơn, như chị và các bạn nhận thấy, nước USA - bà Hilary Clinton đang tranh cử chức tổng-thống, ở Úc - lần đầu tiên trong lịch sử, một người đàn Úc được acting chức Thủ-Tướng, Ở Pakistan cựu Thủ-Tướng là một người đàn bàn, và gần đây, vài nước Âu-Châu cũng theo đường lối nầy....

Chị Ba, tui biết chị có đủ tài năng, có đủ "ma lực" để "gom góp" nhóm phụ nữ về MĐC, cũng như introduce những người bạn học mới cùng khóa và cùng nhau xây đựng cho cái MĐC68-75 nầy càng ngày càng nhộn nhịp hơn. Qua những mẫu chuyện về chị, tui rất vững tin rằng chị là người tui muốn tìm....

Tui thành-thật và mong mỏi, muốn chị gia-nhập MĐC68-75 và phụ giúp tụi nầy một tay.... cái gì cũng vậy, "vạn sự khởi đầu nan" phải không chị?.... Nhưng cái linh cảm của tui, chị sẽ làm được, và tui tin như vậy....

Một tập thể được định-nghĩa là vững mạnh, khi nó có một lực lượng số "hội viên" thật đáng kể.... như ông bà mình thường răng dạy con cháu, một chiếc đũa dễ bị bẻ gãy, nhưng một bó thì khó.....

Hiện tại, tụi nầy hiếm hoi chỉ được dưới 10 ngón tay hội viên thuộc loại "active"... do đó, mỗi lần muốn thực hiện việc gì... nó trở nên khó khăn và gò bó.....

Cái khó nó bó cái khôn phải không chị nhỉ?????

Chị Ba, chị có biết không, cái "model" của chị ảnh hưởng lớn trong đời sống của sư tỉ của tui, điều nầy là một điều tốt, vì nó chứng nghiệm cho tui biết rằng tui không đoán sai lầm về chị....

Again tui mong mỏi được sự gia nhập của chị trong cái MĐC68-75 nầy....

Chị Ba, rất tiếc với cái tánh tui, từ ngày gia-nhập vào MĐC cho tới bây giờ, tui vẫn giữa một "mực thước" là không bao giờ dính líu vào những hoạt động của ban chấp hành MĐC68-75..... cũng như những input hay quyết định nào về MĐC cả.... nhưng tui hứa với chị một điều, tui sẵn sàng làm tấm "bia" để đỡ đạn cho chị khi chị cần đến tui?????? (just kidding.... everyone keep smiling....hahaha). Như vậy chị happy không chị.... hahaha...

Nói đùa với chị và bè-bạn cho vui.... Cái MĐC tụi nầy lúc nào cũng mở rộng vòng tay để đón chị đấy....Tui hy vọng chị sẽ gia nhập với tụi nầy trong một ngày rất gần đây nhe chị.....

Nếu chị quyết định OK, thì ngày tui gặp chị ở USA, chị nhớ mang theo cái "bóp" của chị để đãi tui một chầu nhe!!!!! (oh, my goodness... just kidding.... just kidding..... hahaha).

(4). Phần nầy cho mấy thằng "ông trời con" trong MĐC - Năm rồi tui gặp một người bạn thân, anh là một cựu sĩ-quan có cấp bực trong quân đội cũ, anh đến shop tui, và đây là những đối thoại giữa chúng tui....

Tui: "Hello đồng chí, mới sáng sớm t.2 mà anh không đi làm sao?"

Anh Ali: "Anh gọi tui tiếng đồng chí là tui giật mình, tưởng mình còn đang nằm trong học tập cải tạo.... nhưng tui hiểu tại sao anh gọi tui là đồng chí... tui mình đồng quên hương, đồng chủng tộc, ba của anh và ba của tui cùng là người Tàu Phước-Kiến, tui biết anh không có mean là nói về tụi lính mới.... hahaha"

Rồi anh nói tiếp với tui...

Anh Ali: "Bởi vậy anh biết không, ở đời đừng nên quá chấp, ông Phật nói một câu như sau:

"Có gì một chữ danh từ,
Cho dù hoa ấy tên là hương chi"

anh hiểu câu nầy ngụ ý gì không, anh Hoàng????

Tui: "Anh Ali ui, làm ơn giải thích thêm dùm nhe, tiếng VN của em không ok lắm lắm"

Anh giảng giải cho tui nghe cái triết lý bên trong của câu thơ lục bát nầy.... Tui nghe xong, chực nhớ đến những anh chàng "mắc dịch" trong MĐC, nên tui nhờ anh nói lại lần nữa để tui học thuộc lòng câu nầy... để tui có dịp ghi chép lại trong MĐC nầy....

Ngụ ý câu nầy đại khái, sống ở đời chúng ta đừng quá "chấp", quá "sân si", quá "so đọ".... etc....

Rồi đến ngày t.5 sáng anh trở lại, trong lúc tui đang làm sổ sách:

Anh Ali: "Hello đồng chí, khỏe không anh Hoàng? hahaha"

Lần nầy đến tui bị giật mình, tui nói với anh...

Tui: "Nghe anh kêu em là đồng chí, em có cái cảm tưởng hình như còn đang nằm trong trại tù ở chợ Long Kiển gần Cần-Giờ đó anh Ali ơi!!!!.... hahaha"

12:17 khuya dzồi các bạn ui, tui phải dừng ở đây....

Đoạn cuối của bài nhạc thật hay nầy có những câu thật là "thấm thía" như sau:

Người ngồi xuống....
Xin mưa đầy....
Trên hai tay...
Cơn đau dài...

Người nằm xuống...
Nghe tiếng ru....
Cuộc đời đó....
Có bao lâu....
Mà hững hờ.....

Cuộc đời đó....
Có bao lâu....
Mà hững hờ.....

Cuộc đời đó....
Có bao lâu....
Mà hững hờ..... (phải không Chị Ba????)

Thằng Ngốc - 12.22am

Keep smil................ing everyone....

N.B:
Viết một lèo, không re-read, pls keep smil...................ing