Theo Đạo Công Giáo Vì Cảm Phục Tính Ngay Thẳng Của Vị Linh Mục

Câu chuyện xảy ra tại Cơ-Long, thành phố cảng với 350 ngàn dân gần thủ đô Đài-Bắc của Đài-Loan.

Một ngày, chiếc tàu đến từ Nhật cập bến Cơ-Long. Một người đàn ông mang âu phục giáo sĩ Roma, từ trên tàu bước xuống. Đó là Cha Vinh-Sơn, vị Linh Mục thừa sai cao niên, truyền giáo lâu năm tại Đài-Loan. Cha từ Nhật Bản về, sau khi giảng nhiều tuần phòng cho các nữ tu. Cha nói tiếng Hoa rất sành. Lúc ấy là giờ trưa, nên Cha ghé vào một quán ăn. Sau khi ăn xong Cha mới thấy mình không có tiền địa phương mà chỉ có tờ giấy 100 mỹ kim.

Cha ngại ngùng hỏi cô thu tiền có thể trả bằng mỹ kim không. Cô ta nhanh nhẹn trả lời:

- Thưa được, vì ở đây chúng tôi nhận cả tiền ngoại quốc lẫn địa phương. Bữa ăn của ông trị giá 5 mỹ kim.

Vị Linh Mục đưa tờ giấy bạc và nói:

- Hết lòng cám ơn cô. Xin cô trả lại tôi số tiền địa phương tương ứng, và xin cô thứ lỗi vì đã làm phiền cô!

Cô ta tươi cười nói:

- Xin ông chờ tôi một chút. Tôi sẽ đem tiền thối lại cho ông.

Cô vừa đi vừa thích thú mân mê tờ giấy 100 mỹ kim.

Ba phút sau cô trở lại với một gói nhỏ đựng 34 tờ giấy 1000 đôla Đài-Loan.

Cô không quên trừ thêm cho mình một món tiền nhỏ, gọi là tiền hầu bàn. Cô tươi cười nói với vị Linh Mục:

- Thưa ông, đây là tiền còn lại của ông.

Cha Vinh-Sơn nhận tiền và bỏ vào túi, không đếm lại. Rồi Cha ra đi mất hút giữa đám đông. Tuy nhiên, đi được một quãng đường, Cha bỗng có ý nghĩ:

- Coi chừng mà mình bị lừa, giống như nhiều trường hợp người ngoại quốc thường bị người địa phương đánh lừa, và bị mất tiền.

Cha liền cho tay vào túi và lấy tiền ra đếm. Nhưng Cha vô cùng ngạc nhiên khi thấy bà chủ quán thối lại cho Cha một số tiền quá lớn, tương đương với gần 1000 mỹ kim! Nghĩa là bà ta tính lộn tiền. Cha vội vã trở lại quán ăn.

Đến nơi, Cha Vinh-Sơn xin gặp bà chủ quán. Cha nói:

- Có lẽ bà lầm chăng, vì tôi chỉ đưa cho bà tờ giấy 100 mỹ kim. Nhưng sao bà trả lại tôi đến 34 ngàn đôla Đài-Loan? y như thể tôi đưa cho bà 1000 mỹ kim?

Bà chủ quán trả lời giọng cương quyết:

- Không, tôi không lầm bao giờ. Tôi biết rõ tiền Mỹ mà. Chính ông mới lầm, vì ông đưa cho tôi tờ giấy 1000 mỹ kim.

Nghe thế, Cha Vinh-Sơn do dự suy nghĩ một chút. Trước khi rời Nhật Bản, các nữ tu đưa cho Cha một phong bì tiền. Cha không mở ra xem nhưng bỏ ngay vào túi. Có lẽ là các nữ tu đã lộn tiền chăng? Không biết tính sao, Cha liền nói với bà chủ quán:

- Thôi được, xin lỗi đã làm phiền bà. Nhưng tôi thấy không an tâm cho lắm. Nhưng không sao, tôi cho bà biết tên đường nơi tôi đang trọ, và tên tôi là Cha Vinh-Sơn.

Nói rồi, Cha bỏ ra đi.

Thái độ của Cha Vinh-Sơn khiến bà chủ quán đâm ra do dự, bà mở ngăn kéo xem lại tờ giấy bạc thì đúng là tờ giấy 100 mỹ kim, chứ không phải 1000 mỹ kim. Bà ta rụng rời tay chân. Làm sao bây giờ? Mất một món tiền quá lớn so với số vốn tiệm ăn khiêm tốn của bà! Nghĩ xong bà vội chạy theo người khách già đã ra đi, không biết về hướng nào.

May mắn thay, Cha Vinh-Sơn vì thấy không an tâm với số tiền quá lớn, mà Cha nghĩ không thuộc về Cha, nên Cha tiến bước chậm chạp, vừa đi vừa nghĩ ngợi lung tung. Bà chủ quán đuổi kịp Cha. Bà xin lỗi Cha vì quả thực, tờ giấy bạc Cha trao cho bà chỉ là tờ 100 mỹ kim. Cha Vinh-Sơn mĩm cười khoan dung nói với bà:

- Tôi nói là bà tính lầm mà! May mắn là chúng ta còn gặp lại nhau. Nhưng lần sau bà nhớ nhìn cho kỹ và tính cho đúng nghe.

Nói xong Cha trao lại cho bà tất cả số tiền đôla Đài-Loan mà Cha đã nhận.

Cảm động trước thái độ vừa ngay thẳng vừa khoan hậu của một người đàn ông lớn tuổi, không giống như những người mà bà ta đã từng gặp, bà liền hỏi:

- Ông là ai?

Cha trả lời:

- Tôi là Linh Mục Công Giáo.

Bà ta lập lại:

- Linh mục Công Giáo có nghĩa là gì?

Cha Vinh-Sơn hiền từ đáp:

- Tôi không thể giải thích cho bà hiểu rõ ràng được, nếu chúng ta chỉ nói chuyện với nhau vài phút ngoài đường như thế này. Nếu bà muốn, bà có thể đến gặp tôi theo địa chỉ tôi ghi cho bà. Xin chào bà.

Mấy ngày sau, bà chủ quán đến gặp Cha Vinh-Sơn và sau một thời gian học hỏi, bà xin theo Đạo Công Giáo. Sau đó bà trở thành một trong những giáo dân hăng say dấn thân làm việc tông đồ của giáo xứ Cơ-Long, Đài-Loan.

(”LE CHRIST AU MONDE”, 5+8/1988, trang 254-257).

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt
25/5/2007