Hy vọng gặp các bác không còn bối rối, khi tìm lời... ca ngợi "thành quả" của mình sau mấy mươi năm!

Thanh Thủy
 


 

Lời Tán Tỉnh Ngọt Ngào

 

 

Hà Mã bé nhỏ của anh!
Anh có viết ngàn câu thơ cũng vẫn là nỗi nhớ
Khao khát - đam mê - cháy bỏng - ngọt ngào
Và tình anh, vẫn dịu dàng hương gió
Đợi chờ em trong chiều lá xôn xao !


(Hãy gửi đến nàng những lời không phải ai cũng cảm nhận được)

 

 

 

Ta hãy mời nàng đi sở thú chẳng hạn, nhưng đặc biệt dừng lại ở chuồng voi, hà mã và gấu. Ta ca ngợi vẻ trang nhã của những con vật này và muốn xỉu khi tới chỗ nhốt con cò hương, sếu hay vạc.

 

 

 

 

 

 

Con gái mà mập ú lì
Đi lăn long lóc mới là dáng hoa.


Chỉ cho nàng thấy xu hướng này có tính toàn cầu và ở ngay cả động vật, từ những vật nuôi gần gũi quanh ta hay ở rừng, trên thảo nguyên thập chí Bắc cực xa xôi... thì cũng vậy thôi!.

 

 

Nếu trong công ty có thiếu nữ nào mảnh mai, ta phải chia buồn sâu sắc và để nỗi buồn đó lan tỏa đầy phòng. Chẳng hạn ta giải thích tại sao khi con tàu Titanic chìm chỉ có một cô gái sống sót trong đoạn phim cuối cùng: đơn giản vì cô ấy tròn và do đó nổi như phao.

 

Hơn nữa, một cách triết lý, cô ấy đang sống hơn hàng nghìn người có thân hình nghèo nàn và qua đó chắc chắn có trí tuệ tương tự.

 

 

Để nàng hiểu mọi khuôn khổ đều tẻ nhạt.