Chuyện kể rằng, có vợ chồng nhà thơ nọ sống với nhau rất hạnh phúc, một hôm Anh chồng đi làm về trong bữa cơm tối đầm ấm, đã thú thật với vợ rằng "thời gian vừa qua... Anh lỡ quen với một nữ đồng nghiệp cũng là một nhà thơ, cô này thương anh vô cùng mà anh thì cũng trót dại thương lại, tình cảm rất sâu đậm... vì tôn trọng và cũng thương em không kém, nên anh thú tội với em mong em tha thứ và cho phép cô ấy về ở chung nhà với chúng mình cho vui nhà vui cửa".


Tất nhiên Bà vợ một mực không đồng ý... nhưng qua nhiều lần Anh chồng tỉ tê thuyết phục mãi... cuối cùng bà vợ cũng xiêu lòng, nhưng với một điều kiện tối ngủ chung phòng thì bà Cả ưu tiên nằm giữa, bà Hai nằm bên tay trái còn Ông chồng thì nằm bên tay phải... Nghĩ cho cùng thì cũng chẳng sao miễn là được gần gũi người yêu là được rồi, ông chồng đồng ý ngay lập tức. Và cuộc sống mới được thành lập khá suông sẻ...


Vào một đêm, trăng thanh gió mát cả ba người hình như thao thức mãi không tài nào ngủ được... canh một... canh hai... rồi bước sang... canh ba, Bỗng có tiếng thì thào nho nhỏ phát ra từ phía bà hai:


"Thuyền ơi ! có nhớ bến chăng ?
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền"


Lát sau có tiếng đáp nhè nhẹ từ phía ông chồng:


"Thuyền đây nhớ bến vô cùng
Nhưng ngại đồn bót nên không dám về"


Bà cả cũng chưa ngủ thấy hai bên Skype thơ cho nhau... giận lắm... nhưng cũng tế nhị phán nhẹ nhàng một câu thơ rằng:


"Đồn bót nào cản ngăn chi
Thuế mà đóng đủ thì thuyền cứ qua "


Sau mươi giây ngột ngạt suy nghĩ, Ông chồng thở dài...


"Thuyền đây buôn chuyến là bao ?
Thuế mà đóng đủ thì xiêu cột buồm" !!!....

Hi... Nghe đồn rằng thì là... có bác giai nào đó trong xã, vốn mạnh lắm... có thể đóng thuế tới hai ba trạm... mà vẫn vui khỏe vô cùng. Bác mách nước cho tớ và anh em trong xã biết với, rút tỉa kinh nghiệm để cùng tham gia buôn chuyến một lần... xem có lãi không ???

Quang Tân