Tôi đã từng đọc bài báo viết về một người đàn ông bị tai nạn giao thông. Vụ tai nạn quá khủng khiếp đã làm cho ông mất đi cả hai chân và cánh tay trái. Thậm chí, bàn tay phải của ông cũng chỉ còn ngón cái và ngón trỏ. Nhưng ông ấy vẫn sở hữu một trí não minh mẫn và một tâm hồn rộng mở.


Suốt những ngày nằm viện ông ấy rất cô đơn vì ông không có người thân hay họ hàng, không ai đến thăm, không điện thoại, không thư từ, ông như bị tách khỏi thế giới.


Để vượt qua thất vọng, ông nảy sinh ra một ý định, nếu ông đã mong muốn nhận được lá thư đến như thế và một lá thư có thể đem lại nhiều niềm vui đến thế thì tại sao ông không viết những lá thư để đem lại niềm vui cho người khác ? Ông vẫn có thể viết bằng hai ngón tay của bàn tay phải, dù rất khó khăn ! nhưng ông viết thư cho ai bây giờ ? Có ai đang rất mong nhận được thư... và ai có thể được động viên bởi những lá thư của ông ? Ông chợt nghĩ tới những tù nhân. Họ cũng đang cô đơn và cần được giúp đỡ.


Đầu tiên ông viết thư tới một tổ chức xã hội, đề nghị được họ giúp chuyển những lá thưcủa ông vào trong tù. Họ trả lời rằng những lá thư của ông sẽ không được trả lời đâu, vì theo luật tù nhân không được viết thư ra ngoài. Nhưng ông vẫn quỵết định thực hiện việc giao tiếp một chiều này.


Ông đã viết mỗi tuần hai lá thư, việc này lấy đi của ông rất nhiều sức khỏe, nhưng ông đặt cả tâm hồn ông vào những lá thư, tất cả kinh nghiệm sống, cả niềm tin và hy vọng. Rất nhiều lần ông cảm thấy nản lòng và muốn ngừng viết vì không bao giờ ông được biết những lá thư của ông có ích gì cho ai hay không? Nhưng việc viết thư đã thành thói quen và ông vẫn tiếp tục viết.


Rồi đến một ngày kia, cuối cùng ông cũng nhận được một bức thư. Thư được viết bằng một loại giấy của nhà tù, do chính người quản giáo viết bức thư rất ngắn, chính xác là chỉ có vài dòng chữ ngắn ngủi như sau.
"Xin ông hãy viết thư trên loại giấy tốt nhất mà ông có thể có được, vì những lá thư của ông đã được chuyển từ phòng giam này đến phòng giam khác, từ tù nhân này sang tù nhân khác, đến mức giấy bị rách cả không còn đọc được nữa. Xin cảm ơn ông".

Quang Tân thuật lại