Chào bác Nhân,


Đây là câu chuyện dành cho các bác U 50 rút kinh nghiệm kẻo ân hận cả đời trai đó. Gởi cho bác câu chuyện hồi trưa đã hứa, ông bạn muốn vo tròn bóp méo, dậm mắm thêm muối rồi truyền bá không cần giữ bản quyền.


Ngày nảy ngày nay, ông phú hộ nọ có một cô con gái, đẹp người đẹp nết lại giàu có. Ông phú hộ treo bản kén rể đông sàng, với hai điều kiện là phải giỏi dang và biết làm vui lòng con gái ông. Một hôm, anh thanh niên đến xin làm rể. Ông phú hộ thấy anh chàng nầy mặt mày sáng sủa bảnh trai nên cho ở rể 2 năm. Thời gian thắm thóat trôi qua, mới đó mà đã hết hạn làm rể, ông phú hộ kêu anh thanh niên vào và nói:


Con giỏi lại siêng năng, tía rất ưng ý, sau nầy con có thể cai quản cái sản nghiệp này nhưng còn điều kiện thứ hai không biết con có đạt được hay không ? Vậy con vào trong buồng cho tía nghía thằng nhỏ của con một tí, vụ nầy tía có kinh nghiệm lắm, tía phải chọn giống tốt cho con gái của tía mới được. Sau khi khám xong ông phú hộ đầy thất vọng và nói với chàng rể hụt: tía rất ưng ý con chỉ tiếc một điều là thằng nhỏ của con giống trái ớt hiểm quá thì làm sao làm vui lòng con gái tía được ? Thôi con đi tìm nơi khác đi.


Anh thanh niên buồn quá lầm lũi ra đi, đi mãi tới trưa, tới bìa rừng, anh ta ngồi xuống gốc cây nghĩ ngợi thân mình hẩm hiu, rồi khóc mãi khóc mãi cho tới khi nghe ai vỗ vào vai mình. Anh mở mắt ra thấy một ông lão râu tóc bạc phơ cất giọng hiềsn từ: ta là bụts đây, con có gì buồn mà khóc ? Con cứ nói ra xem ta có giúp được gì cho con không ?


Anh thanh niên liền kể lai đuôi đầu.Nghe xong ông bụt liên nói: thôi được, con muốn cỡ nào ?


Anh ta nghĩ ngợi không biết cỡ nào là vừa ? Anh ta ngó qua ngó lai thấy con bò đực đang ăn cỏ, mà con c...  lòng thòng bằng bắp tay. Anh ta liền chỉ đại. Ông bụt nói: thôi con cứ quây lại nhà ông phú hộ đi rồi con sẽ được như ý ngay.


Anh ta mừng quá vội chạy trở về nhà ông phú hộ. Mới chạy được một đoạn, anh ta nghe nặng nặng dưới quần. Anh ta cũng tò mò không biết ra sao nên dừng lai kéo quần ra xem thử. Ôi ! chu choa ôi ! sao mà to tướng thế không như trái ớt hiểm của mình.


Đến nhà ông phú hộ, ông ta ngạc nhiên hỏi: sao con quay lại ?


Anh thanh niên nói: tía vào buồng con cho tía xem.


Ông phú hộ té ngửa luôn và nói: tía gả con gái của tía ngay nhưng con phải nói làm sao con được như vậy ?


Chàng rể thuật lại đầu đuôi cho cha vợ nghe. Vừa nghe xong ông phú hộ vội chạy ra bìa rừng cũng khóc nỉ non. sÔng bụt hiện ra, ông phú hộ làm y như chàng rể đã kể. Ông bụt cũng hứa giúp cho. Ông phú hộ mừng quá, ba giò bốn cẳng chạy về nhà để khoe với vợ. Vừa về tới nhà phú hộ nhà ta vội kéo vợ vào buồng để khoe của quí. Nhưng hỡi ơi ! khi bà vợ xem xong tay chân rung rẩy thốt lên: sao của ông thế nầy........ ? ???


Ông phú hộ mới nhớ ra lúc nãy khi ông bụt hỏi, lính quýnh nhè con bò cái mà ông chỉ. Thôi rồi còn chi là đời trai của tui..........?


Bác Nhân đọc xem nếu ghẹo ai được thì cứ ghẹo, còn không thì cứ để trong bụng cười một mình.


Thành Châu