Hi Everyone,

Bây giờ là 4:40pm, Wednesday, 3/8/2005... công việc làm ở shop quá lu bu... và quá bận bịu, nhất là trong công việc nhân viên...nhưng tui nghĩ, tui phải để dành ít thì giờ viết cái email nầy... vì tuần nầy, hay tuần sau... là ngày sanh nhật của "sư phụ" tui....

Tui vừa offer anh chàng Peter cái job để thay thế cô Yvonne... anh là người cuối cùng tui interview... cũng là người tui happy để offer cái job... chỉ buồn 5mins... là từ đây, cái shop của tui toàn là những anh chàng G-Pub - 8 người luôn cả tui - không còn "người đẹp" lãng vãng nữa.... nghĩ đến ngày 15/8 này, khi cô Yvonne rời cái job.... TIM TÔI BỐI RỐI.... TIM TUI DZÃ DZỜI..... tui buồn rười rượi.... hahaha... Trong mấy ngày tới, chúng tui sẽ tập trung train anh chàng Peter, cho kịp ngày ra đi của cô Yvonne....


Viết đến đây tui nghĩ "cao thủ" TThủy "nhà ta" chắc đắc chí lắm lắm.... hahaha... và biết đâu chừng, cái w/end nầy Bác Gái nhà ta sẽ đãi nhóm VR đi ăn nhà hàng to lớn ở Saigòn và miễn phải trả tiền???? để ăn mừng đấy thôi???? (just kidding).... hahaha....

Anyway, hôm nay tui viết cái email nầy, NẾU TUI KHÔNG LẦM, thì hình như tuần nầy, hay tuần sau là ngày sanh nhật của "Sư Phụ" của tui... Trước khi tui viết tiếp... tui xin confess với quý vị....


Hôm nay trời ở đây không có nắng, sương mù khắp nơi, từ sáng đến chiều, thật lạnh... và người Úc thường gọi là "Soupy".... Cái thời tiết hôm nay, làm tui chạnh lòng nhớ đến cái bài viết, tui viết cho "Sư phụ" tui năm nào - Thà Là giọt Mưa - có lẽ, cái bài nầy đã bị bỏ vào "dị sử"... đã bị nằm đóng đầy bụi bậm, giấy/mực đã bị vàng úa theo tháng ngày????.... trông giống như những tài liệu khác trong một cái thư viện ở một tỉnh lỵ nhỏ bé ngày nào????? hahaha....

Tui vào MĐC đã tròn 3 năm tuổi lính.... Trong 30 năm nay, tui cứ nhớ mài mại, "Sư phụ" tui sanh nhật vào tuần thứ nhất, hay tuần thứ nhì gì đó của Tháng Tám.... nhưng không bao giờ nhớ được cái ngày chánh.... Hai năm về trước, tui chúc sanh nhật của "Sư Phụ" của tui, trễ gần hơn một tháng... (oh, my god!!!)...

Còn cái sanh nhật năm rồi, tui chúc vào đầu tháng Tám... nhưng tui từ Hotmail, còn "sư phụ" của tui thì ở Yahoo... nên "sư phụ" của tui không thể nào read tiếng "Indian" được... hahaha... rốt cuộc, phải nhờ "xã trưởng" solve cái problem nầy, và mãi đến gần cuối tháng, "Sư Phụ" tui mới read được cái lời chúc của tui... Nhân tiện đây, cảm ơn "xã trưởng" nhiều, và lắm lắm nhe....

Và đây là phần tui muốn viết.....

Năm nay, tui lại "lẩm cẩm" như ngày nào trong 30 năm nay... chỉ nhớ tháng... nhưng lại không nhớ ngày.... cũng như không nhớ năm sanh của "sư phụ" - xin "sư phụ" tha lỗi cho em nhe.... - Cách tốt hơn hết, là viết ngay hôm nay... để tránh bị chậm trễ đáng tiếc có thể xảy ra.... hahaha....

Để giúp vui, và để làm cho ngày sanh nhật của "Sư Phụ" tui thêm màu sắc.... tui viết xuống đây một vài kỷ niệm "riêng" (cá nhân tui) của đởi học trò của tui... hy vọng rằng nó sẽ đóng góp và mang lại nhiều vui tươi, nhộn nhịp.... nhân ngày sanh nhật nầy...

Hi "Sư phụ" - lâu lém rồi không có tin tức của "sư phụ" trong MĐC.... cái MĐC cũng mất đi một cái gì, mà em không thể diễn tả được.... dù biết rằng "sư phụ" rất bận bịu... nhưng cũng nên bỏ ít thì giờ vào MĐC nhe "Sư phụ"....

Như được nói ở trên... em quên cái năm sanh của "Sư phụ"... nên hôm nay, cho em được xin phép, ví dụ là "sư phụ" và bè-bạn vẫn còn trong 16 cái xuân sanh năm nào.... khi bọn mình còn học lớp Đệ Tam... nhe "Sư Phụ"....

Các bạn có biết không.... Cái lớp Đệ Tam, là cái lớp mà tui khó quên nhất trong đời... có lẽ có "phong tục tập quán" của trường MĐC.... Khi đến lớp Đệ Tam.... bọn trai gái, bắt đầu học chung với nhau.... cái năm đó, là cái năm đầu tiên trong đời của tui... khi một thằng con trai vừa mới lớn... biết thế nào để "chỉnh đốn" cho mình có "trật tự" về tư cách, về ăn nói, cũng như ngay cả ăn mặc, đi đứng.... cái năm đó, đối với tui, là một năm tràn đầy "kỷ niệm" của tuổi học trò... cái năm mà tui, một thằng con trai đang lớn, như tui.... mới bắt đầu biết "yêu" một người con gái.... Tui thấy cái gì cũng đẹp, cái gì cũng thấy nó "dễ thương", cái gì cũng "dễ mến" lắm lắm....

Đối với tui, cái năm đó, tui đúng là một thằng "ngốc"... cái gì tui cũng cần những hướng dẫn. Tui ngu si, khờ dại, không biết thế nào là yêu, thế nào là bảo vệ hạnh-phúc....... tui chỉ có cái xác "to lớn" như con "dino" nhưng tựu trung, tui lại là một người rất khờ khạo.... và always made too many mistakes.... Bây giờ ngồi lại đây, nghĩ đến năm nào... tui thấy tui hoàn toàn "vô dụng".... và xứng đáng để nhận những dạy dỗ, trừng phạt cho nên thân... hahaha...

Tui còn nhớ, cái năm đó, tui bắt đầu yêu hoa phượng vĩ.... thích read chuyện của nhà văn Duyên Anh, của Thanh Tâm Tuyền, của Dương Nghiễm Mậu, của Mai Thảo, của Nhật Tiến... tui yêu cuốn chuyện, Thằng Côn, Con Thúy, Thuở Mơ Làm Văn Sĩ, Ngựa Chứng Trong Sân Trường,etc... and etc.... và đặc biệt nhất, là cuốn "Phượng Vĩ"... tui lúc nào cũng mơ được về quê Ngoại, đề được ăn bát canh rau muống tía nấu với cua đồng - như nhà văn Duyên Anh thường hay nói trong những tác phẩm của ông - tui thích đi thơ thẩn dưới hàng cây hoa Phượng Vĩ hàng giờ, mà không biết tại sao phải làm như vậy?????

Có lần, tui được đi đánh ping pong ở quận lỵ Bình Tuy, cách gần Phan Thiết.... mấy chiếc xe "jeep" trong phái đoàn, chở chúng tui vào quận lỵ.... hai bên đường đầy hoa Phượng Vĩ, hàng cây thật lùn, và thật thướt tha.... tui "lâng lâng", thích chí vô cùng.... và ước vì tui được sống ở cái tỉnh lỵ này mãi mãi.... buồi sáng hôm đó, tui thức dậy thật sớm, quyết định chạy bộ dưới hàng hoa Phượng... tui bước ra đến cái cổng đồn lính... người lính trẻ tuổi, đề nghị với tui là không nên đi ra khỏi đồn... vì tui có thể bị bắn "sẻ" bởi những người du kích... tui năn nỉ anh một hồi, và xin được phép chạy gần đồn lính... tui chạy bộ dưới dưới hàng hoa Phượng Vĩ nở đỏ rộ, mấy nhánh cây thật lùn chạm vào đầu và vai của tui... tui chạy mãi.... cái hàng cây xa vô tận... hai bên là sườn núi cao lêu nghêu và xanh mước... tui cảm thấy yêu đời, và ao ước cái trạng thái nầy nó mãi mãi đừng chấm dứt bên tui... cái khung cảnh, cái âm thanh, cách bối trí... tất cả trở thành trinity... và tui mê mải, lâng lâng..... tui cảm thấy yêu mến một cái gì mà tui bây giờ mới thật sự biết... đó là tình hoài hương...

Trở lại cái năm Đệ Tam, cái năm khó quên của tui.... tui yêu một người con gái, có lẽ qua những trao đổi về học tập trong lớp... tình bè-bạn của chúng tui càng ngày càng thêm khắng khít, chúng tui chia nhau từng miếng bánh, miếng kẹo, ly nước....Rồi, lạ thay....vào cuối năm đó, tui được người bạn gái của tui.....mời đi chơi trong đêm Giáng Sinh, chúng tui đi bộ trên con đường trước nhà sách Khai-Trí, băng qua nhà Quốc Hội, rồi vòng đến nhà thờ Đức Bà.... cùng nhau ngồi chờ chuông nhà Thờ đổ chuông lúc 12:00 đêm...

Cái đêm đó, cái đêm mang nhiều kỷ niệm thật đẹp cho đời tui, tui cảm thấy vui sướng, cảm thấy hạnh-phúc, và tui ao ước nó cứ kéo dài mãi mãi, bất tận.... để tui được trẻ mãi, để tui được vai sánh vai, tay nắm tay.... bên người tui yêu thương... và được tận hưởng những gì tui có, trong cái đêm Giáng Sinh Vô Cùng và thật khó hiểu đó....

Tiếc rằng, lúc bấy giờ, tui quá ngu si, thiếu kinh nghiệm, và quá khờ khạo.... tui không biết cách bảo vệ cái hạnh-phúc mà tui đang hưởng... tui không những không biết cách làm phát triển được cái relationship của tui, mà ngược lại, tui dại khờ đến nỗi để đánh mất đi cái mà tui yêu thích....

Bây giờ, ngồi đây, sau 32 năm qua.... những kỷ niệm thật "dễ thương", thật "ấm áp", thật "đáng yêu", etc... ngày nào... vẫn còn quanh quẩn bên tui... chỉ tiếc rằng, thời gian và không gian, thay đổi/đổi thay quá mau, và không còn cách nào để sống lại cái thời niên thiếu ấy.... nhưng tui lúc nào, cũng vững tin những gì tui đã trải qua, những gì tui đã nhận, những gì tui đã hưởng, những gì tui đã học hỏi được... i.e. những hình ảnh, những kỷ niệm; những lời nói ngày/năm nào,etc... lúc nào cũng in rõ trong tâm trí của tui... và sẽ mãi mãi ở bên tui, trong tâm tưởng, và trong trái tim của tui cho đến ngày tui ra đi....
 

Hôm nay, nhân ngày sanh nhật của "Sư Phụ" tui.... tui viết xuống một đôi hàng về những kỷ niệm xa xưa ngày nào của cá nhân tui... cho "sư Phụ" và các bằng hữu read cho vui.... Tui hy vọng rằng, nó sẽ giúp vui phần nào, sẽ làm happy hơn cho cái ngày sinh nhật nầy của "Sư Phụ" tui, và hơn nữa:

Happy Birthday to you....
Happy Birthday to you....
Happy Birthday to "Sư Phụ"....
Happy Birthbay to YOU!!!

Chúc "Sư phụ" một ngày sanh nhật thật vui, thật nhộn nhịp.... và thật tràn đầy hạnh-phúc nhe "Sư Phụ"....

Còn đây là phần yêu cầu dành cho mấy "Bô Lão dzai"... - xin mí bà đừng tham dự/dự tham vào....

Lạ thiệt.... theo tao nghĩ, tụi mầy lúc nào cũng tự hào là.... là cái gì??????.... là "zăn..... tơ.... lơ.... măn"....(gentlement) mà đến nỗi cái ngày sanh nhật quan trọng của "Sư Phụ" tao.... tụi mầy cũng câm như hến....

ALEZ........................ tụi mầy nghe tao nói..... ráng đứng dậy "xếp hàng" nghiêm chỉnh...... và chúc những lời Birthday thật vui vẻ thật nhộn nhịp cho "Sư Phụ" tao nhe, tụi mầy đừng làm tao cảm thấy khó chịu nhe.......

ALEZ.................... tụi mầy liệu hồn..... thằng nào, làm cho "Sư Phụ" tao khóc, nhân ngày sanh nhật nầy.... Ông sẽ không tha và sẽ xin tí huyết tụi mầy ngay đấy......... hahaha.... Tao nói như vậy.... không có nghĩa là tụi bây sẽ không làm.... mà phải làm thôi.... vì tao sắp viết một câu CẢM ƠN MẤY THẰNG MẮC DỊCH, TỤI BÂY, LẮM LẮM....... hahaha...

ALEZ..... Let's do it...... and do properly Amigos....

Hi "Sư Phụ" và Các Bạn - em viết cho vui về những kỷ niệm của riêng em (không cố ý, hay tạo cơ hội dính dáng vào một cá nhân nào trong MĐC)... hy vọng rằng những gì em viết, sẽ không đụng chạm hay gây "phiền-phức" cho một ai hết trong hay ngoài MĐC hết nhe...

Một lần nữa HAPPY BIRTHDAY "Sư Phụ"...

Các bạn, và "Sư Phụ" Have a good night nhe.....

RT - Thằng Ngốc, 8:25pm, Wednesday 03/08/2005

N.B: Viết một lèos, no-recheck.... pls keep smil............................ing.... Many thanks...