Dear Everyone,

How are we???

Bây giờ là 9:45am, Saturday....

Sáng sớm nay, trời ở đây lạnh và sương mù... dù rằng không có mưa... Sáng sớm hôm nay, tui dậy sớm, pha café, collect newspaper, rồi ngồi xuống viết cho các bạn lúc 7:48am... Nhưng vừa viết được có 5-6 hàng thì cái "power supply" nó bị hư, nên không viết tiếp được... Sở Điện Lực cho tui hay là nó bị hư cả 4-5 vùng ở Canberra.... Bây giờ có điện trở lại... nhưng cái email sáng nay đã bị mất... Tui ngồi đây viết tiếp cho các bạn nè...

Tui ấm ức lắm lắm, vì hai cái emails - một của Mr TUyền, và một của Bác B4-------------0 - nên tui quyết định viết để giải oan cho tui... hahaha...

Sáng nay read được cái email cùa "bà Chủ", viết vui thì thôi... many thanks nhe bà Chủ... Rồi read cái email của PVHoàng...

Thấy các bạn rất hứng thú về cái Les-Pub... tui viết cái tập II (continue), cho các bạn read cho vui... và cái email nầy sẽ được named là G-Pub nhe các bạn...

Trước khi vào đề, tui muốn viết vài điều luật, để đề nghị với mí bà, trước khi read cái email nầy nhe:

  1. You - mí bà - have a Right to Read;

  2. You - mí bà - have a Right to Smile;

  3. You - mí bà - have a Right to Shy;

  4. You - mí bà - have a Right to Cry;

  5. You - mí bà - have a Right to Share; AND

  6. You - mí bà - do NOT have a RIGHT to GET ANGRY at me.... hahaha; AND

  7. You - mí bà - Please do NOT INVOLVE.... hahaha...

Bây giờ, các bạn đã sẵn sàng cùng tui write cái email nầy chưa????

Cái tập II nầy tui sẽ nói về Gay-Pub.... Nói tới Les/Gay là những chuyện vui mà mình có thể nói hoài hoài, mà không bao giờ hết.... Với cái nghề hiện tại của tui, hơn nữa, với cái nước quá tự do, dân chủ, chuyện nầy xảy ra ở shop tui hầu như mỗi ngày, mỗi tuần... và hình như, đối với cái xã hội bây giờ những chuyện nầy, là những chuyện rất bình thường xảy ra trong đời sống của tụi mình như bao nhiêu chuyện sinh sống hằng ngày....

On Monday, khi nói chuyện với cô Yvonne, cô Yvonne hỏi tui, vậy thì Richard có vào cái Pub ở City tên là 'Zippy" bao giờ chưa??? tui cho cô hay là tui thông thuộc Canberra City lắm lắm... vì tui có một thời làm cho Bộ Thuế Vụ, cái Bộ nầy nằm ngay trong CBD của thành phố, nhưng tui chưa bao giờ nghe cái tên hay biết cái pub nầy ở đâu hết???? Sau đó, khi uống beer với anh chàng accountant của tui, tui có hỏi về cái pub nầy, anh chàng cho tui hay là anh chàng đã đến đó uống vài lần... nhưng nó không "tệ" như tui nghĩ... hahaha...

Còn đây là phần của các bạn, so far, tui đã thấy sự xuất hiện của PVHoàng, TUyền, Ông Chủ, Đại-Tướng Kiệt... nhưng phần còn lại, cái nhóm "ông cụ non" - Bác Xã Trưởng, ông chủ tiệm cầm đồ, Bác LPHải, Bác VNTú... chị Bảy, Bác Tân, Bác Kiệt gì đó ở VN???? tụi mầy đừng nói với tao là tụi mầy không thích cái đề tài nầy... theo tao nghĩ, tụi mầy, là những đấn "râu mày"... nhưng:

"Tình trong như đã, mặt ngoài còn e.... hahaha"

Tụi mầy đã gần 50 tuổi rồi, mà sao còn acting like một "tiểu thư đài các vậy????? hahaha... Đừng có đạo đức giả các bạn oai.... hahaha... Nên thành thật thú tội những gì mình đang nghĩ... vì chiếc áo cà sa không làm nên thầy tu được đâu mấy thằng "ông cụ non"... hahaha...

Mr TUyền - Mầy và Bác "Sư Tử" nói đúng ngay "bong".... phải tao cũng thích cái nầy lắm lắm... Bằng chứng thật rõ ràng, là vì tao dám viết cho Ông Chủ, là tao sẽ khăn gói theo ông Chủ mà... Mà lạ thật, ở trên đời nầy, sao lại có một Bà Chủ "à la mode" như bà Chủ nầy... sẵn sàng cho ông Chủ "khăn gói" đi với em vậy???? mà không ghen một tí nào???? Vậy thì ngộ lắm nhe... không lẽ nào Châu oai, tao và mầy sắp sửa trở thành 'Bi-Sexual" rồi mầy oai... hahaha...

Nhưng tao nghĩ đi nghĩ lại Châu à, thà rằng mình tự thú tội... còn như mấy thằng "ông cụ non" tụi nó biết đâu... thế mà... cho nên ... vì bởi... không chừng tụi nó còn ngon hơn mầy và tao... tụi nó có thêm một "đai" nữa... không phải là "đai đen" mà là cái đai "Tri-Sexual" đấy... hahaha... thành ra phải dấu diếm/diếm dấu hoài hoài... hahaha...

Ê.........................Ê, mấy thằng ông cụ non, viết tới đây... tụi mầy nóng mặt chưa dzậy???? lâu lắm rồi, không chọc được tụi mầy nổi nóng, là một điều thật đáng buồn cho tao.... hahaha.... Cái gì cũng vậy, cái tốt thì tụi mầy mang trên ngực một cách hiên ngang... còn cái xấu là tao cứ lãnh đạn dài dài... đúng là "unfair"....

Dear Các Bạn,

Tui viết chọc các bạn cho vui... nhưng hoàn-toàn không có ý gây chiến tranh nhe... tên nào nổi nóng là tên đó thua đấy.... hahaha....

Và bây giờ tui viết một câu chuyện có thật về "gay" trong đời tui cho các bạn read cho vui... nhân vật trong chuyện nầy còn sống, còn vẫn là bạn của tui, và còn cư ngụ ở Canberra, nên tui sẽ không nêu tên những người nầy ra nhe...

Khoảng vào tháng May 1985, trong khi binh cái Master ở Australian National Uni... tui được Bộ Tư Pháp offer cho cái job CSO1 - Computer System Office Grade 1 - là cái grade thấp nhất trong nghành conputer ở Úc... thông thường khi ra trường Uni... thì các bạn, nếu được job, thì họ offer cái grade nầy... Trong quân ngũ hành chánh, ngành Computer được phần chia như sau:

Computer System Officer Grade 1 - CSO1 (Technical Officer)
Computer System Officer Grade 2 - CSO2 (Senior Technical Officer)
Computer System Officer Grade 3 - CSO3 (Team Leader)
Computer System Officer Grade 4 - CSO4 (Assistant Director/Director)
Computer System Officer Grade 5 - CSO5 (Director/Senior Director)

Sau đó các bạn sẽ lên đến một cấp hành chánh khác,

SES Level 1 (Executive Director/Assistant Commissioner)
SES level 3 (Senior Executive Director/1st Assistant Commissioner)
Commissioner (là người đứng đầu của một Department)

Trở lại vấn đề... tui làm đâu hơn được gần 3 tháng... một buổi chiều thứ Sáu, tui hẹn ông CSO2 của tui, là tui muốn đến gặp ông trong w/end nầy để finalise cái job đã bị đình trệ, vì những công việc bất thường xảy ra trong tuần.... ông đồng ý, và thay vì gặp ở chỗ làm... ông đề nghị tui, ghé qua nhà ông... tui lúc đó, còn là một con nai vàng ngơ ngác, tui đồng ý ngay...


Nói là nhà ông, nhưng thật sự là một cái phòng trong hotel - là nơi dành cho những người từ những tiểu bang đến cự ngụ tạm thời, trong khi chờ đợi tìm nhà cửa, một khi được Bộ Public Service offer cho job tại Canberra... Nhưng có một số người họ ở lâu, rồi quen nước quen cái... họ quyết định ở luôn... vì rất tiện, trong hotel, họ nấu ăn cho mình, clean phòng cho mình, và thay vải giường cho mình....

Tui bước vào phòng của ông - một cái phòng, gồm 1 cái giường single bed, một cái chỗ để rữa mặt, và một cái tủ quần áo....- tui gõ cữa bước vào, tui thấy ông trần truồng, không có một miếng vải để che... tui hơi hơi khó chịu, và ngạc nhiên lắm lắm... nhưng tui nghĩ,cũng cùng là bọn "râu mày" thì cái nầy đâu có gì là lạ... Hơn nữa, tui là một dân chơi đánh bóng bàn, thì chuyện thay đồ trần truồng tập thể trong những phòng tắm là chuyện rất thông thường đối với cá nhân tui....

Tui về nói lại với big boss tui, cái ông nầy kỳ thật, hẹn mình đến làm bài, mà khi đến thì ông lại trần truồng cả giờ khi nói chuyện đến mình... tui không thấy ông "khiêu gợi" đối với tui... tui cứ phớt tình ăn lê... who's care!!!! ông cứ show cái "chi chi" cùa ông khi nói chuyện với tui... nhưng tui nghĩ đến câu thơ khi còn đi học:

"Đã sanh ra là đã có cái chi chi?????" gì đó...

thành ra có cái gì đâu mà lạ lắm đâu????

Rồi một buổi trưa w/end, khi tui đang loay hoay làm ở ngoài vườn, một anh chàng người "Ấn Độ" chạy xe đến nhà tui, người nầy tuy không làm chung trực tiếp với tui, nhưng làm cùng một floor, và cùng là dân Computing với nhau - Cá nhân tui, tui không refer làm bạn thân với người nầy lắm lắm... vì tui lúc nào cũng cảm thấy người nầy hơi hơi giai cấp, hơi hơi "lối lắc"....

Người nầy bước ra khỏi chiếc xe, lúc đó tui cũng vừa take off cái bao tay làm vườn của tui... Tui thấy nó xanh như tàu lá - là dân Ấn Độ, nó đen/nâu - mà hôm nay nó xanh ngắt... nó thở hổn hển, rồi ngó quanh ngó quất... tui để nghị nó vào nhà uống nước... nó hỏi tui là big boss của tui có ở nhà hay không??? tui nói là có... nó đề nghị là hai thằng ngồi ở ngoài vườn nói chuyện... tui chưa thấy một người acting "kỳ quái" như nó bao giờ... Hơn nữa, từ ngày tui vào làm tại Bộ nầy, tui thấy nó lúc nào cũng "anh chị bự" lắm lắm... Tui, ở trong bụng thì cười thầm - vì thấy hơi hơi là lạ - nhưng ở ngoài, tui giữ rất là chăm chú và trang nghiêm lắm lắm....

Nó cho tui hay là nó vào làm w/end, và ông CSO2 của tui, cho nó hay là ổng "falling in love" với nó... và ổng đề-nghị "make love" với nó ngay trong sở làm... thành ra nó sợ quá, chạy ra khỏi cái Bộ luôn... Tui nói vài lời an ủi/ủi an và đề-nghị nó report cho thượng cấp, nếu nó không cảm thấy safe...

Khi nó rời nhà tui, các bạn có biết cái gì tui làm trước nhất không???? tui bước vào nhà, ôm bụng cười, nằm lăn nằm lóc, và cười cho thật lớn tiếng, và trong tâm tui tui nói, "cho mầy chết cha mầy luôn, đáng đời mầy, vì ông thấy mầy lúc nào cũng kên lắm lắm".... tui kể cho big boss tui nghe, big boss tui vừa gung vừa sợ lắm lắm... và tui nói đùa với big boss tui, "anh không biết phải giải thích làm sao đây, không lẽ nào anh không bảnh trai hơn cái thằng đen nầy???? tại sao ông xếp anh lại ham mê nó đến như vậy???? hahaha..."

Sao đó, xếp tui bị đổi đi... Mấy mười năm nay, tui thỉnh thoảng cũng gặp lại ông xếp tui, cũng như anh chàng Ấn Độ... hai người nầy vẫn là bạn của tui mãi đến bây giờ... có một điều, mà đôi khi ngồi nghĩ lại... tui không tài nào giải thích được... là tại sao tui lại "hên" hơn cái thằng đen nầy??? không lẽ nào tui "xấu xí", và "smelly" đến nỗi ông xếp tui không thấy tui "hấp dẫn" một tí nào????? hahaha...

Các bạn oai, email đã dài... Rất mừng khi thấy các bạn trở lại MĐC để tham chiến... oh, no sorry, để tham gia... Và nhất là Đào đấy, Đào vừa "dễ thương" và lại vừa "hồn nhiên" lắm lắm... đó là một điều tốt... Ê, mà nầy, Ông Chủ, em chỉ viết như vậy thôi nhe... chứ không có ý xấu nhe... ngày em về, ông Chủ đừng có ghen bỏ bụng, mà mướn mí anh chàng thuộc băng đảng "vết thù hằn trên lưng con ngựa hoang", mà đánh sặc máu mũi em nhe... hahaha....

Còn cái nầy nữa, Bác "Sư Tử" nè, hồi nào mí giờ, em tưởng Bác thuộc "phe" của em... nào ngờ bây giờ Bác lại thuộc phe TUyền, và ủng hộ TUyền hết ba ga vậy hở Bác???? em buồn năm phút đấy????? - mà không biết có 5 phút để mà buồn hay không đây????? - hahaha...

Các bạn Have a great w/end nhe... Tuần nầy tui viết nhiều rồi nhe... không ai trả lương cho tui hết... mà lại còn bị cái ông chủ tiệm cầm đồ mắc dịch đòi nợ tiền hội viên.... hahaha.....

Keep Smil......................ing

Love
RT - 11:35am, Saturday
N.B: Viết một lèo, không re-check... pls keep smil............................ing