Hi Everyone,

Bây giờ là 3:12pm, Monday 31/10/2005..... Tối nay, là ngày Halloween Day..... Ở USA, họ organise lớn hơn, còn ở Anh/Úc thì không có đáng kể cho lắm.... Giữa tuần rồi cho đến hôm nay, tui bị bệnh, phần bị cảm, phần bị Hayfever (do bông phấn từ cỏ cây hoa lá).... nên tui bị chảy mũi dài dài.... và tâm thần lúc lúc cũng bần thần.... cơ thể tui cảm thấy đôi khi nóng, đôi khi lạnh..... nên tui cứ xìu xìu dài dài....
 

Hôm qua nhờ big boss tui cạo gió, nên hai cái vai của tui bớt "cẳn thẳn"..... Trời hôm nay ở đây âm u, nhưng mà rất hầm... hôm nay 24C, ngày mai 24C, Wed 27C, and Thursday 26C.... sẽ có vài cơn mưa rào rải rác...... Năm nay chúng tui, được nhận mưa nhiều... nên kể từ ngày 1/11/05, Water Restriction được giảm đi từ cấp 2 xuống cấp 1- dù rằng mùa nóng sắp đến - Water Restriction Level 1, cho phép chúng tui tưới cây bằng máy mỗi ngày từ 7:00pm-10:00pm mà thôi... còn dùng ống dây bằng tay tưới cây thì không hạn chế...

Hôm nay, lẽ ra không đi làm, vì cơn cảm còn hơi hơi nặng... nhưng tui quyết định đến shop làm từ 10:00-2:00pm... và vào khoảng 1:00pm, tui có phone cho Châu/Đào để say hello.... trong lúc hỏi han trò chuyện, Châu/Đào có nhờ tui, thuận tay viết dùm vài lời cho các bạn, trong lúc cái vai của Châu còn quá đau (chưa dùng cái computer keyboard được), còn Đào thì đang lu bu lo cho mấy đứa nhỏ và Châu.... Hoàn cảnh gia-đình của Châu/Đào, không có thân quyến ở gần, nên phải lu bu dài dài..... Tui hứa chiều nay, khi đi làm về, tui sẽ viết cho MĐC.... và bây giờ là cái email tui viết....

Sáng nay, tui có đến Post Office để gởi thùng quà về cho Châu/Đào và gia-đình....

Tui ngừng ở đây khoảng 15mins để đi rước thằng con út ở trường, khi về sẽ viết tiếp cho các bạn nhe...

3:55pm.... tui có cho đến 4:45pm, tui lại phải rời nhà đi rước thằng con giữa, nó có exam, nên hôm nay ở lại library copy những past exam papers để làm....

Hôm qua, dù rằng tui mệt mỏi, nhưng tui quếyt định đi "hưởng tuần trăng mật" ở rạp ciné, cuộn phim, "The Exorcism of Emily Rose" - Quỷ Ám Emily Rose - cuộn phim, tui được read qua phần bình luận trong tờ báo Saturday Times, và cái người bình luận rank cuộn phim nầy 2.5 stars.... Khi read cái bài bình luận nầy, tui hơi thất vọng, vì tui nghĩ nó chỉ có 2.5 stars... nhưng khi xem xong cuộn phim, tui thấy cái người bình luận nầy hơi hơi quá khích.... tui cho nó là 4 stars.... Buồn cười, hôm qua là ngày Daylight Saving ở Úc, kim đồng hồ quay forward 1hr - có nghĩa là bạn phải tăng giờ đồng hồ của bạn thêm 2hr vào lúc 3:00am Sunday..... Tui biết như vậy, nhưng quên adjust cái đồng hồ treo tường.... tui chờ cái xuất 1:30pm, nhưng khi biết ra thì đã hơn 2:00pm.... nên tui missed out cái xuất 1:30pm.... Tui rủ Big Boss tui đi uống café ở Shopping Centre - nơi chúng tui đi xem ciné... - và ngồi chờ cho đến xuất 4:00pm.....

Trong khi chờ đợi, tui vào book shop mua một cuốn sách mới phát hàng, namely;

SAVING FISH FROM DROWNING - của nhà văn AMY TAM

Nhà văn Amy Tam có viết một cuốn sách nổi tiếng, the bestselling - THE JOY LUCK CLUB.

Tui chưa bao giờ read sách của nhà văn nầy, nhưng read cái phần tóm tắt thấy hay hay, nên tui mua nó... và đây là phần tóm tắt của cuốn sách nầy...

A pious man explained to his followers:

"It is evil to take lives and noble to save them. Each day I pledge to save hundred lives. I drop my net in the lake and scoop out a hundred fishes. I place thr fishes on the bank, where they flop and twirl. "Don't be scared," I tell those fishes. "I am saving you from drowning." soon enough the fishes grow calm and lie still. Yet, sad to say, I am always too late. The fishes expire. And because it is evil to waste anything, I take those dead fishes to market and I sell them for a good price. With the money I receive, I buy more nets so I can save more fishes. Anonymous

On an ill-fated art expedition to the Southern Shan State of Burma, eleven Americans leave their Floating Island Resort for a Chrismas morning tour - and disappear. Through twists of fate, curses, and just plain human error, they find themselves deep in the Burma jungle, where they encounter a tribe awaiting the return of its leader and the mythical book of wisdom that will protect them from the ravages and destruction of the Myanmar military regime.

Filled with Amy Tam's signature "idiosyncratic, symathetic characters, haunting images, historical complexity, significant contemporary themes, and suspenseful mystery,' (Los Angeles Times), SAVING FISH FROM DROWNING seduces the reader with a facade of Buddhist illusions and light comedy, even as the absurd and picaresque spiral into a gripping morality tal about the consequences of intentions - both good and bad - and of the shared responsinility that individuals must accept for the actions of others....."

Tui đã read xong cuốn VANISH của nhà văn Tess Geritssen, là một cuốn sách hay, cái khả năng tưởng tưởng, và ngòi viết của bà càng ngày càng mãnh liệt... tui rất là enjoy cuốn nầy, chỉ có một điều.. là cái đoạn cuối hơi "plain" và mình có thể đoán ra ngay......và tui đang read gần hết cuốn SPIRAL của nhà văn Nhật Bổn....nhà văn Nhật Bổn nầy, có cái lối viết rất là modern, logic.... và rất là lạ....

Bây giờ tui trở lại cái cuộn phim, The Exorcism of Emily Rose... là một cuộn phim ma rất là hay, và hoàn toàn có thật... ở cái đoạn cuối của cuộn phim nầy, họ cho hay là, ngôi mộ của Emily Rose, vẫn được nhiều người trên toàn thế giới đến viếng thăm mỗi năm.... Câu chuyện đưa chúng ta đi đến cái sự lựa chọn ở cái T-junction - ngã hai đường - giữa cái BELIEVE (sự tin tưởng) vs FACT.... Câu chuyện nói về một cô gái bị quỷ nhập, một bên tin rằng phải chữa bằng kinh thánh, còn một bên tin rằng phải chữa bằng y-khoa..... Nạn nhân là một Linh Mục, ông bị truy tố ra tòa, vì ông đề nghị ngăn cản việc chữa trị bằng thuốc men y-khoa....

Tui rất enjoy phim nầy, vì tui thấy nó có cái hay của nó, và tui phục người re-write câu chuyện nầy.... nếu có cơ hội, các bạn nên đi xem phim nầy nhe... và tui sẽ chờ cuốn sách này phát hành, và tui sẽ mua và read nó.... vì sách lúc nào cũng hay hơn phim....

Còn đây là phần của các bạn....

Hôm nay, khi có dịp nói chuyện với Châu/Đào lần đầu tiên... tui mới nhận ra rằng Đào là một người rất là thông minh, hoạt bát, và nhanh nhẹn.... Đào nói hết giờ, tui chỉ dám lắng nghe, mà không dám hó hé gì hết!!!!!!!!!!!!!!! (just kidding).... tui nói chuyện với hai người.... Châu/Đào cho tui hay là có một số bè-bạn ở nước ngoài phone về để hỏi thăm, gần đây nhất là "sư phụ" tui, và NDuyên...... còn ở VN, thì nhờ TThanh, TThủy, và PVHoàng nhiệt tình giúp đỡ tận tình.... TThủy và PVHoàng thì lo việc chạy vòng ngoài, còn TThanh thì lo việc vòng trong....

Nhất là TThanh, khi nghe Đào kể lại, những cử chỉ giúp đỡ "nồng nàn" của TThanh, làm con tim tui phục "bà nội Nhí" sát đất..... Các bạn có biết không, TThanh đã không ngần ngại đến nhà ở, lo ăn uống cho mấy đứa con của Châu/Đào khi Đào phải trong bệnh viện suốt ngày...... Châu/Đào cảm kích những tấm lòng "vàng" của các bạn, và nhất là của TThanh đấy....

Tui đây, dù không thấy được tận mắt, nhưng khi nghe qua chuyện kể của Đào về những cử chỉ thật đẹp của TThanh, tui cũng rất phục và cảm kích TThanh dài dài.... Sao mà TThanh thật "dễ thương" quá dzậy????? - tui nhớ ngày xưa, khi còn đi học, TThanh đâu có "dễ thương" nhiều như bi giờ???? (just kidding - everyone keeps ss..............sss................ssmil..............ing!!!! hahaha....)...

Các bạn hãy cùng tui, please put our hands together cho TThanh nhe..... Congratulation, my dear..... TThanh có biết không, TThanh đã mang lại thật nhiều hạnh-phúc cho gia-đình Châu/Đào lắm lắm.... nhất là trong lúc nầy...... again, tui cảm phục TThanh lắm lắm..... người xưa thường nói;

"hạnh-phúc của người là hạnh phúc của mình", and

"hạnh-phúc không định nghĩa bởi đi tìm hạnh-phúc cho chính cá nhân mình, mà tạo và mang hạnh-phúc cho người khác....."

Còn đối với các bạn hải ngoại, Châu/Đào có nghe qua PVHoàng kể về chuyện "ủy lạo".... Châu/Đào rất là cảm kích các bạn, Châu/Đào cảm ơn "Xã Xệ" - oui............. sorry................ very sorry, là "Xã Trưởng", và các bạn ở hải ngoại rất là nhiều nhiều, tố tố..... và có hứa, khi cái vai OK... sẽ vào MĐC viết "Thank You" với các bạn sau..... Đào lúc nào cũng vậy, cũng thẹn thùng, cũng bẽn lẽn..... hahaha....

Còn phần của Châu, hiện giờ tạm yên, sau 4 tuần sẽ trỡ lại bệnh viện để mổ lấy mí cây kim bằng kim loại ra... sau đó, sẽ đi tập re-hab dài dài.... tạm thời họ cho nghỉ 3 tuần..... nhưng có thể kéo dài.... Châu nói cho tui nghe nằm nghỉ ở nhà hơi "nhức" cái lưng, vì ở VN họ không trả tiền khi không đi làm..... Cái sở làm của Châu....very thoughful..... bloody hell!!!!

Hi Châu - cái việc nằm "nhõng nhẽo" trên giường là cái hay hay đấy Châu, vì mầy vừa được "trợ cấp" từ MĐC, rồi còn nhận quà của tao.... đời còn gì bằng hỡi Ông Chủ???? như tao đây, gần chết đến nơi.... mà chẳng có thằng "mắc dịch" nào thèm hỏi han/han hỏi...... hahaha....

Hi Châu/Đào - Tui, tuổi già sức yếu, tai tiếc nghe "lùng bùng" - chữ mất chữ không.... memory thì già nua.... (disk full)... nên những gì hai bạn "hiền" dặn dò tui viết xuống.... tui ráng nhớ được chữ nào viết chữ đó.... nếu có gì sơ xuất/xuất sơ.... lần sau, khi hai bạn ready to write... xin revamp và correct dùm tui nhe...... hahaha....

Hi KHoa - Rất cảm ơn cái nhiệt tâm của KHoa, KHoa đã không ngần ngại send cho tui mí cái số phone của các bạn ở VN "straight away"... ngặt nỗi sau khi viết cái email "Nguyễn Thành Châu" tui cũng bị "nằm giường" dài dài.... nên mãi đến sáng nay, mới có dịp phone cho Châu/Đào.... Je vuos remerci, KHoa...... KHoa lúc nào cũng "nice"..... I admire you..... vờ-ri---much----much.....dear..... hahaha....

Hi Đại-Tướng - Còn mầy đúng là thằng "mắc dịch".... Đào là bà con của mầy, mà mầy cũng không có số phone để gời cho tao?????? tệ thì thui.... nếu tao là mầy tao sắp tính đến chuyện uống "op-ta-mi đông" lâu dzồi thằng mắc dịch...... hahaha....

Hi Xã Trưởng - cái bài nhạc Hoài Nhớ thật là hay.... và tao thích nhất là đoạn....

Chân theo người...
Về trên phố xưa...
Bóng ai gần....
Nhịp trong nắng mưa...
Tay thẹn thùng...
Truyền hơi ấm....

Email đã dài, tui sẽ ngừng viết soon, tui muốn viết xuống đây một câu chuyện thật vui nhộn của hai anh chàng "mắc dịch" - Thắng và TNhân - và cao thủ "Relax" Linda...... Lẽ ra tui phải ask for permission của ba vị nầy trước khi tui viết xuống... nhưng hết thì giờ, và tui có nói riêng với cao thủ Linda, là tui thích viết câu chuyện nầy xuống trong MĐC để các bạn cùng share cho vui nhà vui cửa.....

Thui thì, trước khi viết, tui xin mạng phép ask for your permissions nhe ba bạn.....

Hai tuần trước, TNhân phone cho tui... nó khôn lắm lắm... khi phone, nó cho tui hay là cái card pre-paid phone của nó chỉ còn 6mins mà thôi, nói hết thì chấm dứt.... không ngờ nói chứa hết 2mins thì cái phone nó STOP, và tui phải phone lại TNhân ở chỗ làm....

TNhân "giả" tiếng là Ba của TThủy để "nhát ma" tui như kỳ rồi... tui học được cái "khôn", nên kỳ nầy tui chận đầu và làm cho TNhân mất đi cái "hứng thú" nầy..... Anyway, sau gần 20mins, TNhân kể cho tui nghe một câu chuyện thật vui như sau....

Các bạn còn nhớ cái email tui viết cái phần cho cao thủ Linda là... đi ăn với hai anh chàng mắc dịch nầy, thì cứ nói là bỏ quên cái "bóp đầm" ở trong sở làm không????? và đúng như tui đoán, Linda thật "dễ thương" và "ngoan" lắm lắm......


Đi ra ăn trưa với hai anh chàng mắc dịch nầy, và thật sự bỏ quên cái bóp ở trong sở làm..... đến hồi trả tiền, Linda mới biết ra rằng cái bóp còn ở trong sở làm.... còn "Xã Xệ" thì không có mang ông Trần-Hưng-Đạo theo trong bóp, chỉ có cái CREDIT card mà thui..... ngặt nỗi ông chủ shop, thì không nhận Credit Card... nên hai người quay qua TNhân đòi TNhân "ứng trước"....

TNhân nói với tui, không biết hôm đó bà xui đất khiến hay sao, sáng đó, tao định đi đổ xăng trên đường đi đến sở làm.... nhưng vì thấy hơi trễ giờ làm, nên tao lái thẳng vào sở luôn.... cái bóp tao chỉ có $40 mà thôi, nếu tao đổ xăng buổi sáng đó, thì không biết có tiền đâu mà trả cái buổi ăn trưa nầy... thật là may... nghĩ đi nghĩ lại, thật là may... hahaha....

Tui viết lại cho Linda..... ".....luckily, nếu không ba bạn vào nhà bếp "rửa chén" dài dài.... và mất mặt "bầu cua" lắm lắm..... hahaha".... Linda ui, lần sau có đi ăn, là thân "con gái", nên refer trong nhóm đi ăn có một anh chàng "tài phiệt" - có đầy đủ ông Trần-Hưng-Đạo - như vậy là sẽ an toàn trên xa lộ đó Linda..... hahaha..... Mà không, Linda cũng sắp thành "nữ tài phiệt" rồi!!!!! hahaha.....

Have a great night and Keep smil...........................ing

Thằng ngốc - 5:57pm, Monday 31/10/2005 - Halloween Night.....

N.B: Viết một lèo, không re-read... pls keep smil................ing, dears.......................hahaha....