Hi Everyone,

Bây giờ là 6:09pm, Wednesday 25/10/05..... Nửa tuần đã tôi qua quá nhanh.... tui chưa ready gì hết là hình như đã qua rồi..... Mí ngày nay, trời ở Canberra mưa rào - có nghĩa là mưa rồi nắng, nắng lại rồi mưa - cái hiện tượng nầy rất it khi xảy ra ở Canberra, ở đây nắng nhiều hơn mưa, và khi trời trở mưa, thì chỉ mưa được một lần trong vài ngày là quá mừng rồi.... nhưng mí ngày nay, cứ nắng mưa, mưa nắng.... thành ra cái thành phố rất là clean, và những ngọn núi xung quanh Canberra rất là xanh.... Mảnh vườn của tui cũng xanh lá, trông rất là relax.... Tui thích ra ngoài ngồi uống café, hay ngồi đọc sách, khi trời buông gió.... vì những lá cây xào xạc với nhau, nghe rất là êm tai, và relax.... Chuyện nắng mưa mưa nắng, mình không thể control được giống như câu nói:

"When all is said and done, the weather and love are the two elements about which one can NEVER BE SURE...."

Tui đang ở nhà một mình, Big Boss tui ở lại Sở làm trễ vì sẽ rước hai thằng con đi tập võ, ở võ đường của ông thầy của tụi nó, và sẽ xong vào lúc 7:30pm.... Tui ở nhà nấu nướng buổi cơm chiều, và ngồi đây viết cho các bạn read cho vui... chiều nay, tui nấu:

  1. Canh Tàu Hũ tươi với Đồ Biển - thịt cua đông lạnh và tôm tươi - (tiếng Tàu gọi là Hỏi Xín Tầu Phù Bú);

  2. Thố Bò Kho gồm thịt và gân bò (tiếng Tàu gọi là Ngầu Cánh Nạm Bú);

  3. Cải Rổ Dầu Hào (tiếng Tàu gọi là Hù Dầu Cai Lãng);

  4. Nửa con Vịt Quay (Tiếng Tàu gọi là Bui Chet Xíu Ngap); and

  5. Nửa con Gà Xì Dầu (Tiếng Tàu gọi là Bui Chet Xì Dầu Cấy)...

N.B: Bui Chet = nửa con....

Thịt Vịt Quay, và Gà Xì Dầu, Big boss tui mua ở Tiệm Tàu khi trên đường đi làm về tối nay....

Tui đã nấu nồi cơm, nước canh cho muốn tàu hủ đã nấu xong, bây giờ chờ khoảng hơn 7:15pm, là tui sẽ đi nấu phần còn lại... Thế là xong, chúng tui sẽ có một buổi ăn ngon cho tối nay....

Các bạn sẽ "thét mét" tại sao chúng tui lúc nào cũng nấu rất nhiều món ăn.... điều nầy rất dễ hiểu, vì những đồ ăn còn lại sau buổi cơm tối, chúng tui sẽ mang theo đi làm ăn cho buổi trưa ngày hôm sau..... làm như vậy, vừa có đồ ngon để ăn trưa, vừa tiết kiệm tiền mua đồ ăn trưa ở ngoài - nó không những không ngon, mà còn mắc mỏ hơn mình nghĩ..... hahaha....

Chiều nay tui đi BS, vì cái cổ họng tui nó cứ đau dài dài.... ông BS là người Tàu, là bạn của tui, khách thì đông nghẹt chờ đợi.... đến lượt khám cho tui, ông nói líu lo, vì tui và ổng đều nói được tiếng Quảng Đông.... và ông mới vừa đi holiday về từ Trung Quốc... ông ngồi kể chuyện ở Trung Quốc cho tui nghe.... gần hơn 20mins (trong khi tui thì e ngại, số người đang chờ ông khám bệnh).... ông kể cho tui nghe cái chuyến đi nầy, nhất là đi thăm mí cái vườn nho làm rượu ở Trung Quốc.... Ông và tui, thường hay vô tình gặp nhau khi đi ăn ở China Town.... Lần nào cũng vậy, ông cũng như tui, đều mời rượu với nhau.....và tui sẽ kể một câu chuyện vui về ông BS nầy và tui cho các bạn nghe sau....

Ông cho tui hay là, ông đã đi tham quan rất nhiều vườn rượu nho ở Úc, nhưng lần nầy ông mở con mắt ra... ông nói cho tui hay là, vườn rượu nho ở Trung Quốc nó lớn gần trăm lần vườn rượu nho ở Úc.... và lần sau ông sẽ chỉ cho tui xem qua những tấm photos mà ông chụp.... Ông đề nghị, ổng và tui, sắp sếp ngày giờ đi qua Trung Quốc thử rượu..... đi một chuyến qua Trung Quốc thăm mí cái vườn nho nầy, nhân tiện thử luôn rượu nho của Trung Quốc.... Ông nói cho tui nghe rằng, rượu rẻ tiền ở Trung Quốc không thể so-sánh với rượu Úc...ie. $10-20/chai.... nhưng cái chai rượu ông thử trị giá $150/chai, thì tuyệt cú mèo..... ông không ngờ dân Trung Quốc lại nhanh tay quá như vậy....

Ông cho tui hay, vườn rượu nho do người Trung Quốc làm chủ, nhưng những nhà chế tạo thì từ France qua.... Tui biết cái trình độ thưởng thức rượu của ông rất là cao, vì ông và tui, đã nhiều lần cùng uống những chai rượu nho thật ngon mà tui mang đến tặng ông.... Ông nói với tui, đời ngắn ngủi lắm lắm, bằng tuổi nầy Richard nên enjoy, đừng uổng phí quá nhiều thì giờ trong việc làm việc.... Tui cười gần chết, tui nói đùa với ông bằng tiếng Quảng-Đông.... "Tui làm chết bỏ, mà vẫn không đủ tiền mua milk cho con tui.... thì làm sao có tiền đi chơi đây???? hahaha.....

Tui nghe ông nói về rượu Trung Quốc, tui cũng muốn đi tham quan lắm lắm.... Và đây là câu chuyện vui của tui và ông BS của tui....

Vì cùng là người Tàu, nên chúng tui thường tình cờ gặp nhau ở nhà hàng Tàu trong khu ChinaTown dài dài.... lần nào tui cũng mời ông uống rượu tui mang theo - dù rằng chúng tui không ngồi cùng bàn -.... một hôm, tui và gia-đình bước vào cái nhà hàng gọi là Jimmy Place, là cái nhà hàng ăn rất ngon, vì nó có đủ loại đồ sống... ie. bào ngư, cá sống, cua, etc....

Tui bước vào, nhận ra ông đang ngồi cái bàn kế bên tụi tui.... nên gia-đình tui nhân tiện say hello với ông và nhóm người đang ngồi cùng bàn với ông... ông giới thiệu cho tui hay là chị của ông từ Trung Quốc qua chơi, nhân tiện, xách theo 1 chai Johnny Walker Back Label 1lt.... Tui thì không bao giờ thích uống rượu mạnh, nó cháy gan.... làm cho mình nóng máu.... và rất bần thần.... nhưng respect ông, tui uống một ly mà ông mời..... ông cứ trở lại bàn của tui, và cứ châm thêm dài dài cho tui..... tui ráng từ chối, nhưng không cách nào.... đổ đi, thì vừa uổng và vừa bất lịch sự, mà mí thằng con của tui, thì còn nhỏ không thể uống được..... Big Boss tui thì không bao giờ thích rượu, nhất là rượu mạnh... tui ráng hết sức, nốc gần hơn mí ly rượu mạnh.... tim tui dzã dzời, đầu óc quay cuồng, tui choáng váng, mệt mỏi.... mà cứ ráng cười với ông....

Đến hồi đứng dậy, ráng bước ra khỏi restaurant, tui mới biết là tui say lắm lắm.... có mí bước mà tui hình như không thể nào control cho được.... ra đến xe, tui ngủ mất tiêu, về đến nhà, mí thằng con tui nó lôi tui lên giường, tui ngủ tới sáng hôm sau luôn.... mí thằng con tui, tụi nó cười gần chết, và nói "Ba ui, ba làm chủ tiệm rượu, mà ba không biết uống rượu, thê thảm thì thui, mất mặt thì thui.... hahaha"

Gần 7:00pm rồi, tui copy xuống một câu chuyện hay trong cuốn Australian Reader's Digest, September 2005, page 23... cho các bạn read cho vui...

PUT YOU PHONE ON ICE

Around 80 per cent of Australians carry a mobil phone, but how many of us have details of an EMERGENCY CONTACT stored in its menory?

UK paramedic Bod Brotchie, frustrated at not being able to locate nearest or dearest for emergency patients, has launched a campaign to get everyone to store an ICE (In Case of Emergency) number in their phones.

"Whoever you nominate as your ICE contact shoul be aware of your medical background. "says Gordan Fulde, Head of Emergency at St Vincent's Hospital in Sydney, "We need to know of any allergies, medical history and current medications."

Simply type the acronym ICE into your mobile's address book, followed by the contract name (for example, ICE Mary) and make double sure your contact knows your details....

Còn đây là cái FACT, page 151....

"Cold takeaway, such as sushi and diary products, should be kept at a temperature BELOW FIVE DEGREES, Hot foods, such as curries or lasagnas - thức ăn của người Ý gồm bánh hủ tiếu mềm, cheese, và thịt bò bầm -, should be KEPT ABOVE 60 DEGREE..."

Các bạn ui, 7:21pm rồi, tui phải dừng, để đi nấu phần còn lại..... Các bạn Have a great meal tonight nhe..... and

Keep Smil......................ing

RT - Thằng Ngốc - Wednesday 25/10/2005

N.B: Viết nhanh, và không re-read, pls keep smil.....................ing