Lính và Chuyện Ấy

Sau một thời gian dài phục vụ trong quân ngũ, một anh lính được nghỉ phép về thăm người yêu. Trong buổi tối đầu tiên gặp nhau, anh lính nói: "Em yêu, tối nay hai đứa mình đánh xáp lá cà nhé?".

Người yêu anh nhỏ nhẹ đáp: "Vâng ạ! Mình đánh xáp lá cà cho đến sáng nhé! Nhưng anh không được lùa đại quân vào thành đâu đấy".

Anh lính hỏi lại: "Làm sao vậy cưng?".

"Vì em chưa muốn có lính mới", cô gái trả lời người yêu với ánh mắt ngại ngùng.

Anh lính đáp: "Được rồi. Em đừng lo. Anh sẽ đưa quân vào thành và khi nào có pháo lệnh, anh sẽ lùa quân ra ngoài quan ải!".

 

Chuyện Cày Bừa

 

Có một ông chồng kia cưới vợ mới được có vài tháng đã phải lên đường đi công tác xa sáu tháng mới về. Được 5 tháng, bà vợ ở nhà đã lâu không gần chồng hông chịu nổi nên mới sanh lòng bậy bạ, nhưng bà ta vẫn sợ chồng nên mới gởi cho ông chồng lá thư với nội dung như sau:

 

Đám ruộng hai bờ ở đầu mông
Lâu ngày không cấy vẫn để không
Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt
Nhờ người cày hộ có được không?

Ông chồng đọc xong hiểu ý, vừa tức vừa sợ nên vội vàng viết thư trả lời liền:

Đám ruộng hai bờ là của ông
Cho dù không cấy vẫn để không
Mùa này không cấy chờ mùa khác
Nhờ người cày hộ chết với ông

 

Đọc thư của ông chồng xong, Bà vợ nóng lòng gởi tiếp:

 

Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không
Hạ đi thu đến sắp lập đông
Cỏ xanh cũng lạnh dần héo úa
Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công

Ông chồng hồi đáp:


Biết là ruộng lâu ngày trống không
Cỏ dại um tùm mọc mênh mông
Nhưng mà tụi nó cày tệ lắm
Kỹ thuật thua Ông, có biết không?

Bà vợ:

Ruộng vẫn nơi này quá mênh mông
Sao chẳng gieo đi kiếm vài đồng
Ông dzìa vẫn đó chi mà ngại
Mùa ông thu hoạch khỏi tốn công

Chồng tiếp:

Này này ông nói có nghe không
Ruộng ông, ông kệ cứ chơi ngông
Khi nào ông rảnh ông gieo giống
Còn không, kẻ khác cấm cho trồng

Bà vợ chịu hông nỗi... gửi tiếp:

Ông à .. cỏ dại lên quá mông
Dân cày quê mình cứ ở không
Thôi tui làm phước cho họ cấy
Ông về thu hoạch... thế là xong

ông chồng càng tức giận hơn:

Cỏ dại có mọc lên quá mông
Thì bà vẫn cứ phải để không
Ông mà biết được bà cho cấy
Ông về... cỏ dại nhổ bỏ sông