Một ngày đẹp trời nọ, trên cầu Mỹ thuận có 1 cụ già đang tản bộ, mọi người nhìn cụ ai ai cũng có thể đoán ra cụ là người từ phương xa trở về sau bao năm ở nơi đất khách quê người về thăm lại quê hương.


Bỗng từ xa xuất hiện một cô gái trẻ trông có vẻ rất sầu đời, đôi mắt nhìn xuống dòng nước đang cuồn cuộn chảy buông ra những tiếng thở dài liên tục, cụ già trông thấy cô gái như thế liền đến gần cô hỏi thăm.


Cô gái cho biết lỡ dại trao cái ngàn vàng cho 1 ông già có chức Xã.... gì... gì của cái Xã MĐC gì... gì... hắn hứa bảo lãnh cho con đi Mỹ, nay hắn ta quất ngựa truy phong biến mất tiêu nên không còn thiết tha cuộc đời nữa, cụ già nghe tên ông Xã... gì... gì tự dưng giật nảy người lên?!?!?


Lúc đó cũng có 1 số thanh niên hiếu kỳ tụ tập chung quanh cố khuyên can cô gái, nhưng cô nhất quyết quyên sinh, sau một lúc giằng co cô gái bay người xuống sông, tiếp theo cụ già cũng bay người theo, sau hồi giằng co quyết liệt cuối cùng cụ già cũng đưa được cô gái lên bờ an toàn.


Phóng viên báo chí, truyền hình... chớp ngay thời cơ làm 1 cuộc phỏng vấn vị anh hùng của chúng ta.


PV: "Xin cụ vui lòng cho biết quý danh?"


Cụ già: "Tôi tên T.T.Nhân năm nay 78 tuổi..."


PV: "Xin cụ cho biết vì sao cụ quyết định cứu cô gái?"


Cụ T.T.Nhân nổi giận bừng bừng: "Không cứu sao được, ở dưới sông nó ôm, nó bấu, nó bóp cổ tui nghẹt thở muốn chết, không kéo nó lên chắc là tui đi theo hà bá với nó luôn!"


Nói xong cụ bỏ đi một mạch thẳng tới chỗ đám thanh niên hiếu kỳ trên cầu lúc nãy la lên: "Tụi bây, đứa nào hồi nãy xô tao xuống sông???"