Dear Everyone,


and What's up, Doc????

Bây giờ là 2:50pm, Friday 28/05/04... hôm nay tui làm từ 10:00-2:00pm rồi 5:30pm-11:30pm... trời hôm nay ở đây đẹp lắm lắm, bây giờ khoảng 14C (sáng nay -3C), nắng vàng óng ánh, hôm Mon and Tues, trời mưa ở Canberra, mưa không lớn, nhưng rất là dài, mưa hạt rất là nhỏ, giống như là mưa "phùn" gì đó ở VN vậy.... họ nói là đây là cơn mưa đầu tiên ở Canberra sau 12 months... tui rất là happy khi thấy được mưa... cây cối, nhất là những cây ferms trong vườn của tui, hình như tụi nó happy lắm lắm... mấy cây ớt, cây chanh (mặc dù đang vào mùa lạnh, và đang bị bệnh vàng lá)... mà cũng happy theo luôn....

Mới vừa bắt nồi phở gà/bò nấu cho gia-đình ăn tối nay... và ngồi đây viết cho các bạn... chương trình của tui chiều nay bận lắm phải đi rước mấy đứa nhỏ, vừa nấu ăn, vừa viết cho các bạn... và rồi phải có mặt ở tiệm lúc 5:30pm chiều nay...

Hai tuần nay, tui không login vào hotmail... cái PC của tui không chịu startup và cái email facility cũng bị chậm luôn... (mặc dù rằng cái máy của tui cũng còn mới lắm...)

Mấy tuần nay, trời trở lạnh... nên việc buôn bán cũng bị lây cái bệnh "buồn ngủ" luôn... do đó, tui sợ phone ring lắm... vì sợ bị đòi nợ... mỗi lần phone ring, tui gần như rớt cái tim ra luôn (just kidding!!!!!!!!)... như thường lệ... sáng nay khoảng 11:00am phone rang...tui như đứng tim không dám pick it up... nghĩ đi nghĩ lại cũng nên answer nó.... guess who's???? professor Vũ NgọcTú.... tui nói ngầm trong bụng... thanks for goodness!!!! hahaha.... (just kidding!!!!)...

Tú phone tui... tui bảo Tú là tui sẽ phone lại ngay tức khắc, và tui hang up...

Tui gọi Tú, câu đầu tiên của Tú là: bộ mầy tưởng tao nghèo lắm sao, không đủ trả tiền để phone cho mầy hả???? tui tức cười gần chết, và tui nói với Tú... cái thằng nghèo nhất trong đám của tụi mình là anh chàng VAKiệt, chứ không phải là mầy... nó thường thường phải đợi đến khi nào nó collect đủ tiền "buộc boa" 5 cent pieces mà khách hàng "cúng điếu" cho nó, rồi thì nó mới gọi cho tao???????????? (just kidding.... everyone keep smiling....)... tui nói với Tú, không phải như mầy nói, chỉ vì tao làm ăn, buôn bán, việc trả tiền phone, tao "gian lận" trong việc claim thuế má được... còn mầy thì phải móc tiền túi ra mà trả có thế thôi???? hơi đau một chút, có thế thôi...

Câu đầu tiên tui nói với Tú là tui say sorry Tú, vì tui sợ Tú hiểu lầm những gì tui viết về Tú trong MĐC...

Tú được dịp ca một bài ca vọng cổ sáu câu của người miền Nam, rồi thêm vào vài câu "cải lương hồ quảng gì đó (giống như hồi còn ở chợ lớn) cho tui nghe (mà nó là người miền Bắc mà??????? làm sao nó làm được chuyện nầy?????), rồi sau đó, Tú thừa thắng xông lên, dành lấy chánh quyền (như những anh chàng trong xã hội mới)... "hấp tẩy nỉ xẹt" tui một trận (không thua gì "sư phụ" mỗi lần "dạy dỗ" tui - just kidding.... everyone keep smiling!!!!) về việc tui "chểng mảng" không viết thư cho bè-bạn mấy tuần nay???? oh, my goodness!!!! luckily, I do not live near them (both, my sư phụ and Tú) - just kidding.... keep smiling... everyone....

Tui nói với Tú là tui định ý sẽ viết chiều nay... vì tui phải read hết mấy cái emails của mấy tuần nay... cũng như mấy lần trước, một cái email gần 700K làm cho cái email' storage của tui bị filled up... tụi Microsoft email tui 2 cái emails dũa tui thê thảm, và đề nghị tui nên trả tiền để increase cái storage của tui.... do dó, mà TThủy không mail được cho tui....

Dear Everyone,

Mấy tuần nay, tui bị trật cái cổ của tui, lúc đầu tui tưởng chỉ vì tui ráng đọc cho xong mấy cuốn sách...ie. ngồi đọc, nằm đọc, lúc chờ rước mấy đứa con, ngồi trong xe đọc, ngủ đọc, etc... nên tui bị trật... nhưng đứa em của tui chụp hình X-ray cho tui hay là cái đốt xương sống 7th từ cổ xuống bị mòn, nên nó đụng vào cái dây thần kinh, làm cho cái cổ, và cánh tay trái của tui bị đau luôn luôn hơn 2 tuần nay... tui phải đi "physiotherapy" mỗi tuần 2 lần để họ kéo cái cổ của tui thẳng ra và cao hơn trong 4-8 tuần... hy vọng, everything will be O.K...

Mấy tháng nay, tui quen được cô Emma, cô là shift manager cho cái book shop, Angus and Robertson, mà tui thường hay đến để mua sách, tui biết cô Emma từ lâu lắm rồi nhưng chưa bao giờ say hello... giờ đây tui quen được cô ta... lý do, mỗi Friday night, cô cùng husband của cô đến tiệm tui để mua rượu... và tui nhận ra cô... lúc gần đây, cô nói với tui là đừng spend too much money on books, và cô sẽ cho tui mượn sách mà đọc, cô explain cho tui hay là có nhiều sách rất là hay và trong khi finalise để xuất bản, họ thường gởi đến những franchisee (ie. shop của cô) để review and advertise dùm... và cô sẽ cho tui mượn đọc... tui cảm thấy hay hay và như được cái "privilege" vì mình có cái cơ hội read những cuốn sách chưa có ở trong thị trường... ngược lại, tui không biết cách nào để "thank you" cô ta, nên tui offer cho cô là mỗi lần cô purchase, tui sẽ discount cho cô 10%... thế là hai bên đều happy????? (không biết như vậy ai lợi ai bị thiệt thòi đây????)

Tuần rồi cô đưa cho tui cuốn "The Hundredth Man" của nhà văn Jack Kerley, uncorrected proof - not for resale (sẽ xuất bản 07/2004) thật là hay... nhưng ngược lại tui phải "ngốn đọc" cho xong... chạy theo nó tới trật luôn cái cổ....

Lúc trước, mỗi Sunday, tui thường cùng với 3 đứa con của tui đến nhà sách nầy để ngồi đọc sách (khoảng 2-3 hrs)... Angus and Robertson ngày xưa, họ tự run thêm cái coffee shop trong tiệm sách... do đó, rất thuận tiện, vừa được read những sách mới (trước khi quyết định purchase), vừa enjoy coffee, fresh squeeze juice, and sandwitch, etc... lúc gần đây, họ quyết định close down cai facility nầy...

Tui dẫn mấy đứa con tui tới tiệm sách nầy, làm như vậy rất có lợi, vì mấy đứa con của tui sẽ có dịp ngồi xuống tham khảo thêm sách vở (hơn là ngồi trước mấy cái computers)... big boss cũa tui cũng vui lây, vì có dịp đi shopping dài dài... (tiệm sách locate trong shopping centre)...

Dear TThủy - Sao mà "dễ thương" quá vậy????? đi gõ cửa nhà tui vậy????? sợ tui xỉn luôn hả???? hahaha.... TThủy, hứa với TThủy là sẽ gởi beer cho TThủy năm nay (mà tới giờ cũng chưa gởi cho TThủy)... lý do rất giản dị, là vì tụi đợi cái result competition (in May 2004), namely:

2004 - World Beer Cup

Guess what's, TThủy???? Cacade Autumn Amber của Úc took the Gold Medal.... tui sẽ organise gởi cho TThủy trong 2 tuần tới, tui hy vọng sẽ gởi được nhiều để cho các bạn ở VN cùng share... tui chưa nghĩ ra cách nào để gởi nguyên một thùng (24 bottle) cho TThủy và các bạn ở VN (chỉ sợ bị bể thôi)...

Sắp tới giờ phải prepare đi làm... viết một chuyện vui và thật ngớ ngẩn của tui trong tuần nầy cho TThủy và các bạn cùng nghe cho vui, trong câu chuyện nầy, tui giống như một "con nai vàng ngơ ngác" mà TThủy đã đặt cho tui khi tui nói về câu chuyện T.Uyền gạt tui lúc trước:

Hai ngày trước, Wednesday, tui được nghỉ buổi chiều và tối.... tui quyết định đi thăm một người bạn đồng nghiệp, David, ông ta vừa là chủ tiệm bánh, Erindale Cheese Cake shop (kế bên tiệm của tui), vừa là công chức cao-cấp trong chánh phủ (Senior Director), vừa là một farmer - chăn nuôi những con Alpaca (một loại giống như Lama, nhưng lại nhỏ con hơn) đễ lấy wool... David và tui rất là "hạp gu" với nhau... vì cùng làm nghề buôn bán, hơn nữa tui ngày xưa lại cùng ngành và cùng chức phận như David bây giờ... do đó, chúng tui thường hay "đấu láo" với nhau về những managemnt issues trong chánh phủ..ie. Human resource management, financial management, union matters, staff development and training, forward estimate, project reporting and management, etc... and etc... Hơn nữa, David, biết cái tánh của tui thích tò mò học hỏi, thường hay rủ tui đi về những miền tỉnh lỵ nhỏ, tham dự những cuộc aution (đấu giá) những con thú Alpaca... cũng từ đó, tui được học thêm về con Alpaca... ie.. lông màu nào gọi là tốt, dầy cỡ bao nhiêu, con cái phải như thế nào... và con male phải ra sao, etc... etc... mỗi loại bao nhiêu là rẻ hay mắc... ai là người chăn nuôi giỏi????

David trong 2 tuần nay bị "heart attach" 2 lần, tui có cái linh cảm không hay, nên quyết định đi thăm David càng sớm càng tốt...

Tui cứ băn khoăn nguyên một buổi sáng ngày Wednesday, không biết phải mua cái gì để đi thăm David... phong tục người Úc thì rất là đơn giản, đàn bà thì cho flower, còn đàn ông thì tặng chocolate... nhưng David bị "heart attach" hơn nữa lại bị overweight do đó việc tặng chocolate không còn suitable nữa, tui muốn tặng cho David một chai rượu ngon, nhưng thấy không thích hợp cho trường hợp nầy... cuối cùng tui quyết định đi mua 1-2 cuốn sách cho ông ta... tui đến nhà sách Angus and Robertson vào khoảng 4:40pm... trong tâm của tui, tui muốn tặng ông cuốn "Tell No One" của nhà văn Harlen Coben (vì cuốn nầy là cuốn hay nhất)... nhưng tui tìm hoài không thấy... cuối cùng tui tìm được hai cuốn khác của Harlen Coben (hai cuốn nầy tui đã đọc qua và cũng rất là hay)... và quyết định mua cả hai cho ông... tui đi tới cái counter để trả tiền, thì gặp cô Emma... Cô Emma ngạc nhiên khi thấy tui mua hai cuốn sách mà tui đã đọc qua rồi... tui giải thích cho Emma biết là tui mua sách nầy để đi thăm David such and such... cô Emma mở con mắt lớn nhìn tui và nói:

Emma: "Richard, Are you sure, you want to buy these books for David????"

Tui: (không đoán được ý của Emma, nhưng mạnh dạn trả lời) Yup!

Emma: (rất ngạc nhiên, rồi nhìn lại tui, vừa đưa hai cái bìa của 2 cuốn sách, vừa lắc cái đầu của cô ta và nói) Not these books, Richard!!!!!!! you are a nutter, Richard!!!! (nutter means crazy man)

Tui không catch up được cái ý của cô Emma muốn nói gì????? rồi bất thình lình, tui chợt nghĩ ra được và cười thật to lên... và cô Emma cũng cười lớn luôn...

Tui đi thăm một người bị bệnh "heart attach" hai lần trong 2 tuần nay, mà tui lại mua hai cuốn sách, namely:

(a). No Second Chance; and

(b). Gone for Good

Oh, my goodness... may mà tui gặp cô Emma, nếu không tui không biết chuyện gì sẽ xảy ra ở nhà thương đây???? ngày hôm sau, tui đem chuyện nầy kể cho cô Diane (nhân viên của tui) và big boss tui nghe... cô Diane cười gần chết... và nói" "you are a real nutter, Richard!!!!" (khi tui quyết định mua hai cuốn sách nầy, tui concerntrate vào cái nội dung của cuốn sách, mà quên đi cái tựa đầy "hấp dẫn" của nó)....

N.B: cái email nầy tui không finish được chiều nay... nên tối nay, đi làm về, ăn cơm tối, trong khi chờ tiêu cơm, ngồi đây viết cho xong luôn... bây giờ là 1:28am, Saturday morning, buồn ngủ quá rồi các bạn ơi... Have a good night and do no forget to....

Keep Smil.............ing Amigos....

Love
Richard Trần

N.B: Thắng, hình như tao có thiếu vài người trong cái distribution list của tao, please check and let me know nhe Thắng... many thanks...