Trong một căn phòng ở bệnh viện có hai người đàn ông lớn tuổi đang bệnh rất nặng. Một trong hai người được ngồi dậy một giờ mỗi buổi chiều. Trong phòng chỉ có mỗi một cửa sổ lại nằm cạnh giường của người đàn ông này. Người thứ hai bị buộc phải nằm bất động trên giường mà không được đi lại hay ngồi dậy. Hai người đàn ông nói chuyện với nhau rất nhiều. Họ kể cho nhau nghe về vợ con, gia dình, công việc ...

 

Vào mỗi buổi chiều khi người đàn ông có giường bên cạnh cửa sổ ngồi dậy, ông ta kể cho người bạn cùng phòng của mình nghe về những gì ông thấy bên ngoài cánh cửa. Người đàn ông thứ hai dần dần chỉ sống bằng những lời mô tả, khi mà cuộc sống buồn chán của ông được làm tươi sáng và sinh động hơn bởi những hoạt động và màu sắc bên ngoài cánh cửa sổ. Khung cảnh nhìn ra ngoài công viên với một hồ nước rất đẹp. Vịt trời và thiên nga bơi lội trên mặt nước trong khi những dứa trẻ thả những con thuyền nhỏ của chúng trên bờ hồ. Những cặp tình nhân đi dạo tay trong tay giữa rừng hoa muôn màu ...

 

Ngày lại ngày trôi qua như vậy. Một buổi sáng, khi y tá đến thăm, người đàn ông bên cửa sổ đã qua đời trong đêm. Ai cũng rất đau buồn về chuyện này. Sau khi mọi việc đã qua, ngươi đàn ông thứ hai hỏi xin được chuyển đến bên cửa sổ. Cô y tá chuyển ông ta qua và sau đó rời khỏi phòng.

Chậm rãi và đau đớn, người đàn ông cố nhấc mình lên để nhìn ra ngoài cửa sổ lần đầu tiên. Cuối cùng ông cũng có thể tự mình ngồi dậy được. Ông cố gắng xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài là một bức tường rất cao che hết tầm nhìn.


Hạnh phúc thay khi có thể làm cho người khác hạnh phúc, bất kể chúng ta đang ở trong tình trạng nào. Chia buồn làm giảm nỗi đau, nhưng chung vui lại làm tăng niềm hạnh phúc ...