Chồng tôi là một kỹ sư. Tôi yêu anh vì tính tình của anh hồn nhiên, đôn hậu và thành thật. Anh có nụ cười tươi tắn. Anh thường hay săn sóc tôi một cách chu đáo. Tôi cảm thấy an toàn khi dựa vào đôi vai rộng của anh.

Sau ba năm tán tỉnh và hai năm hôn nhân, tôi cảm thấy chán nản. Những đức tính của anh đã làm tôi yêu anh trước đây, nay lại trở nên nguyên nhân làm cho tôi bất ổn.

Bạn biết tại sao không? Tôi vốn là một phụ nữ lãng mạn, nhạy cảm và dễ xúc động. Tôi rất thích những giây phút yêu đương thơ mộng, y như một bé gái thèm được ăn kẹo. Nhưng ảnh lại không dư thì giờ và kiên nhẫn để làm thỏa mãn sự khao khát của tôi. Vì thế, càng ngày tôi càng cảm thấy buồn bã. Có những lúc tôi ngắm nhìn cảnh vật thiên nhiên mà lòng vẩn vơ, trống vắng. Hình như đời sống tôi thiếu một bóng hình nào đó.

Chồng tôi thì ngược lại, anh là người thực tế. Suốt ngày anh bận rộn với công việc mà quên để ý đến nhu cầu trong tâm hồn tôi. Do đó, tôi luôn luôn thấy mình cô đơn và tự hỏi liệu mình có chọn lầm đối tượng hay không. Hầu như anh không còn những săn sóc tế nhị, những ánh mắt tình tứ, những nụ hôn làm rung động con tim nữa.

Một ngày kia, tôi quyết định nói cho anh biết về những suy nghĩ của tôi và đề nghị ly dị.

- Anh à, em thấy chán cuộc sống hôn nhân buồn tẻ nầy. Em muốn ly dị!

Chồng tôi giật mình thảng thốt:

- Ly dị? Tại sao vậy?

- Tại vì em chán sống kiểu này rồi, đơn giản vậy thôi, không có lý do nào cả.

Chồng tôi giữ im lặng trong suốt một đêm. Anh lặng lẽ suy nghĩ nên trằn trọc và không ngủ được. Anh hút thuốc lá không ngừng. Nỗi chán chường của tôi lại càng tăng thêm. Đây là người đàn ông mà không thể diễn tả tâm tư
mình trong lúc khó khăn. Vậy thì làm sao tôi có thể trông cậy nơi anh?

Cuối cùng, anh ấy hỏi tôi:

- Anh có thể làm gì để em thay đổi quyết định ấy?

Tôi suy nghĩ: "Đúng, rất khó mà thay đổi lối suy nghĩ của người khác." Và tôi bắt đầu cảm thấy mất niềm tin nơi anh.

Can đảm nhìn thẳng vào đôi mắt anh, tôi chậm rãi nói:

- Đây là câu hỏi của em, nếu anh có thể trả lời và thuyết phục trái tim em thì em sẽ thay đổi ý kiến. Thế nầy nhé! Nếu em muốn anh leo lên một mỏm núi chênh vênh để hái cho em một đóa hoa, và cả hai chúng ta đều biết rằng nếu hái được đóa hoa ấy thì anh sẽ chết. Liệu anh có dám làm điều ấy cho em không?

- Được, anh sẽ trả lời em vào ngày mai.

Trái tim tôi chùng xuống khi nghe lời anh đáp.

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tôi thấy anh đã đi đâu mất rồi. Tôi chợt nhìn thấy một lá thư viết tay được để dưới một ly sữa, ngay trên bàn. Lá thư viết như sau:

"Em yêu dấu,

Anh sẽ không hái đóa hoa trên mỏm núi ấy cho em đâu, nhưng xin em để cho anh được giải thích rõ ràng tại sao anh sẽ không đáp lại lời yêu cầu ấy của em."

Trái tim tôi đau quặn thật khi đọc hàng chữ đầu tiên. Tôi phải thu hết can đảm để tiếp tục đọc tiếp:

"Khi em dùng máy vi tính, em luôn làm hư các chương trình vi tính mà anh đã soạn sẵn cho em. Rồi em khóc trước máy vi tính. Anh phải để dành đôi tay để tìm lại các chương trình ấy cho em.

- Em luôn quên chìa khóa cửa ở nhà, vì thế anh phải để dành đôi chân để chạy về nhà mở cửa cho em vào.

- Em thích đi du lịch, nhưng luôn lạc đường ở một thành phố mới, vì thế anh phải để dành đôi mắt để chỉ đường cho em đi.

- Em luôn đau bụng khi có kinh nguyệt mỗi tháng, nên anh phải để dành đôi bàn tay để xoa bụng cho em bớt đau đớn.

- Em thích ở nhà và anh sợ em nhàm chán, nên anh phải để dành miệng để kể chuyện khôi hài và thú vị cho em nghe, để giúp em vui vẻ hơn.

- Em luôn nhìn chơi máy vi tính, như vậy sẽ có hại cho đôi mắt em. Vậy anh phả để dành đôi mắt để khi chúng ta già yếu, anh còn có thể cắt móng tay, móng chân cho em, hay nhổ tóc bạc cho em.

- Anh để dành sức khỏe để lúc về già, anh có thể nắm tay em cùng dạo chơi nơi bãi biển. Lúc ấy, em sẽ yêu thích ánh mặt trời rực rỡ và bờ biển đầy cát trắng mịn màng. Lúc ấy, anh sẽ nói cho em biết các đóa hoa có mầu sắc gì, và hoa đẹp đẽ như thế nào, giống như khuôn mặt em rạng rỡ khi em còn trẻ.

- Anh phải để dành trí tuệ anh để đi làm lo mọi chi phí nhà cửa, xe cộ, ăn uống và chuẩn bị cho các con của chúng ta trong tương lai. Sở dĩ anh chịu vất vả là để em được thảnh thơi an hưởng cuộc đời, khỏi phải vất vả đi làm, khỏi bị cấp trên kiếm chuyện khiển trách.

- Anh phải để dành linh hồn để cùng em thờ phượng Thiên Chúa, để yêu thương em và phục vụ gia đình và xã hội.

Vì thế, hỡi em yêu dấu, trừ khi có ai đó yêu em nhiều hơn anh. Riêng anh, anh sẽ không hái đóa hoa trên mỏm núi cho em, vi đóa hoa sẽ tàn héo trong một ngày. Còn anh, anh để dành mạng sống của đời anh để yêu thương em và các con chúng ta. Anh sẽ không chết để làm thỏa mãn một ước muốn điên rồ và vô nghĩa của em đâu."

Đôi mắt tôi mờ lệ, nước mắt chảy xuống lá thư của chồng tôi, làm nhạt nhòa những hàng chữ viết tay của anh. Rồi tôi lạ tiếp tục đọc tiếp:

"Hỡi em yêu dấu, bây giờ em đã đọc gần hết lá thư của anh rối. Nếu em cảm thấy thỏa mãn, thì xin em hãy mở cửa trước đi, vì anh đang đứng ngoài cửa để đem bữa ăn sáng vào cho em đây."

Tôi vội vàng chạy ra mở cửa. Tôi đối diện với nét mặt âu lo của chồng. Trên tay của anh là một chai sữa và một ổ bánh mì. Tôi hối hận, ôm anh khóc nức nở và dựa đầu trên đôi vai mạnh mẽ của chồng tôi. Ngôn ngữ như dư thừa, chỉ còn nhịp đập của hai trái tim.

Bây giờ, tôi mới hiểu rằng chắc chắn không ai yêu tôi bằng chồng tôi cả, và tôi sẽ không còn điên rồ để đòi anh phải hái về cho tôi một đóa hoa chóng tàn nơi đỉnh núi cao nữa.

Đó cũng là cuộc đời và tình yêu. Khi tôi được tình yêu chân thật bao phủ, thì những sự rạo rực, xôn xao của buổi đầu phai mờ. Thế mà tôi lại không nhận ra tình yêu đằm thắm chìm sâu giữa niềm bình an và sự đơn điệu của đời sống thường nhật.

Tình yêu thể hiện dưới nhiều hình thái, có khi qua các điều rất nhỏ nhoi, có khi lại buồn nản và nhàm chán. Ngược lại, các bó hoa, các giây phút lãng mạn và thơ mộng, thường được dùng trong các cuộc hẹn hò buổi đầu. Ở sau đuôi mọi sự, cột trụ của tình yêu vẫn đứng vững.

Đó cũng là chân lý đời sống của chúng ta. Nếu tôi chỉ mong được người khác phái săn đón và yêu chìu, nâng niu và chăm sóc mà quên đi người chồng trung thành và tốt lành của tôi, thì tôi đã làm một điều ngu xuẩn nhất đời. Tôi sẽ đánh mất sự bình an, sự đầm ấm của một gia đình để chạy theo ảo ảnh và những tình cảm sớm nở, tối tàn. Tôi sẽ tự giết đời mình,và làm đau lòng người chồng thương mến của tôi.

Tôi thấy mình may mắn có được một người chồng hiểu biết và thực tế. Tôi cảm tạ Chúa vì tôi đã học được một bài học khôn ngoan. Giờ còn lại là lỗi tại tôi mà thôi.